Chùm thơ Hà Thiên Sơn

126

 

Nhà thơ Hà Thiên Sơn

Bến sông xưa 

 

Bến sông xưa mẹ vẫn thường giặt áo

Nước đục nhiều mỗi lúc chiều buông

Lối lên xuống chỉ có vài bậc đá

Mưa dầm gió lạnh đường trơn.

 

Bàn chân mẹ ngày một mỏng hơn

Mẹ gánh cả hai mùa mưa nắng

Lam lũ một thời mẹ luôn thầm lặng

Hạt lúa củ khoai con được đến trường.

 

Bến sông xưa giờ không còn nữa

Mẹ bây giờ giặt áo nơi đâu

Trên mồ mẹ chỉ một màu mưa trắng

Xin nắng một lần khô áo mẹ tôi!

 

Cha ơi trời lại đổ mưa

 

Cúi đầu đứng trước mộ cha

Nén nhang con thắp đến ba bốn lần

Mưa phùn gió bấc hơi xuân

Hoa xoan lối cũ trắng ngần lại rơi.

 

Mộ cha nằm dưới chân đồi

Một vuông đất nhỏ trắng trời hoa sen

Ở đời cha chẳng bon chen

Về miền xanh thẳm sang hèn vậy thôi.

 

Ngày nắng gắt lúc mưa rơi

Thương cha nóng lạnh trăng lơi mạn thuyền

Mải mê con đến trăm miền

Cha thường vẫn bảo có tiền khó mua.

 

Cha ơi trời lại đổ mưa

Nén nhang mới tắt con vừa thắp lên!

 

Làm dâu

 

Lần đầu em về làm dâu

Chưa quen bếp núc đến câu chào mời

Mẹ thương chỉ tủm tỉm cười

Ngày xưa mẹ cũng một thời như con.

 

Em vui giấc ngủ không tròn

Học ăn học nói lối mòn học đi

Chồng yêu chồng chỉ thầm thì

Mẹ thường hay hỏi có gì chưa con.

 

Tuổi già thương mẹ héo hon

Có mươi ngày phép chẳng còn được lâu

Trăng khuya chênh chếch mái lầu

Ánh trăng hay trắng mái đầu mẹ tôi.

 

Hà Thiên Sơn