À ơi lời ru chôn ở đâu? – Thơ Phùng Hiếu

61

Nhà thơ Phùng Hiếu 

 

Người đàn bà đi mót tình yêu

Người đàn bà đi mót tình yêu

Tuổi đôi mươi bỏ quên phiên chợ cuối

Mặc ai ngã giá, trao tình

 

Người đàn bà đi mót tình yêu

Khi tóc xanh bây giờ chớm bạc

Những mơ ước giản đơn

Giờ thành phù phiếm

Giá đời rẻ thấp không ngờ

 

Người đàn bà đi mót tình yêu

Bởi nổi khát khao mơ về mái ấm

Tiếng o e, và một dòng sữa ngọt

Vắt cạn bầu, đau đớn không thôi

 

Người đàn bà đi mót tình yêu

Nhan sắc phai, cạn lời mời mọc

Bướm ong chán chường

 

Người đàn bà đi mót tình yêu

Khi hiểu đời…

Không gì hơn mái ấm

Nếp nhăn, khuôn mặt chẳng ra người

 

Người đàn bà đi mót tình yêu

Kiếm người cho không

Nhận lời khinh bạc

Chợ đời không là phiên giảm giá

Bầu ngực chảy dài về phía xa xôi

 

Người đàn bà đi mót tình yêu

Ly rượu đêm nay liếm từng giọt cuối

Không cay, không say!

Chỉ còn một vị đắng

Mót cạn tình… đăng đắng kiếp nhân sinh


Ta về


Ta về ôm đất quê bật khóc
Đất đã bạc đâu ta bạc đầu
Công danh không đủ hai bao thóc
Quê vẫn hiền khô ta bể dâu

Ta về chân bước liêu xiêu bước
Ngó trước ngó sau mấy chạnh lòng
Ngày xửa ngày xưa vùi lòng đất
À ơi lời ru chôn ở đâu?

Ta về mới hay ta lạc lối
Quê cúi chào ta khách tang bồng
Ta cúi chào quê bạc cơn sóng
Triền sông đời sắp hóa mênh mông!


Tôi hỏi 2

Tôi hỏi gió có suy tư không
Không suy tư sao có chiều lặng gió?
Tôi hỏi buồn có lên ngọn cỏ
Cỏ không buồn sao cỏ lại xác xơ?

Tôi hỏi đêm có bơ vơ không
Không bơ vơ sao ngày chẳng thấy?
Tôi hỏi biển sao buồn đến vậy
Biển không buồn sao có lúc sóng lặng im?

Tôi hỏi tôi có yêu em không
Không yêu em sao sầu lên mi mắt?
Tôi hỏi em có yêu tôi không
Em yêu tôi sao tôi tự hỏi mình?

 

Đem tình phóng sinh

Một ngày tình thả phóng sinh
Chỗ con nước lớn rộng rung rinh đời
Tim tôi chật hẹp quá rồi
Nuôi gì tình cũ buồn ơi là buồn?

Từ ngày em hết tơ vương
Mối tình còi cọc ẩm ương mưa dầm
Lỡ làng cái hẹn trăm năm
Tình thoi thóp thở thăng trầm bể dâu

Một lần thả hết nổi đau
Bởi sóng bạc trách đời nhau đủ rồi
Nhủ lòng tha thứ cho tôi
Trách người chỉ tội thân tôi gầy còm

Ừ người còn chút sắc hương
Thì tôi đứng lại nhường đường người đi
P.H