Ai vấp vào cơn say mê ly – Thơ về vùng đất Trà My của Võ Văn Trường

700

 

Nhà thơ Võ Văn Trường 

 

Không đề cho Trà My (*)

Xin đốt lửa mối mai điếu thuốc

Trà My ơi thương nhớ quá… tôi về

                                

Con đường nhỏ gom nắng chiều bảng lảng

Con suối dậy thì, em chải tóc mây

Từng sợi nhỏ trói khoảng trời biêng biếc

Trói cả eo thon, người ở đừng về

 

Sông Tranh cạn, lời thề đâu bay mất

Ngọc Linh đây, sao còn mãi tìm trầm…

Thì đành vậy người đi xin ngoái lại

Đón cơn mưa trắng xóa rừng chiều

 

Nhớ Tăk Pỏ ngày nào tôi đến

Hoa quế thơm như giấc mơ buồn

Như bàn tay cầm bằng… sương khói

Và đôi mắt em… đêm rất biên thùy

 

Đêm của những cô giáo miền xuôi cắm bản

Tăk Loa, Tăk Linh… chân bước dịu dàng

Ngoài kia những cánh rừng thay áo

Dùng dằng đuổi bỏ tuổi xuân

 

Thời gian… cánh chạc chìu thêm tím

Con suối gọi tình rót tiếng khoắt khuya

Rót vào giấc mơ, nỗi buồn con gái

Hóa những khóm lau nở trắng cánh rừng

 

Ghi ở Trà My 

Mưa mặc định phía tôi ngồi một nửa

Rượu rừng hâm nóng cả tiếng chiêng

Em vào hội ánh mắt như con suối

Cõng cả mùa màng, ngực nở với eo thon

 

Ngày trốn nắng và em cám dỗ

Ai vấp vào cơn say mê ly

Tôi vấp vào tôi chiều Trà My ngày cũ

Tóc dài trôi như mưa

  

Có em trăng đêm thôi không tròn

Điệu ru Cadong anh nghe lời hơi thở

Bóng núi đè chầm chậm xuống hoàng hôn

Đá sắc cứa chân ngày em thiếu phụ

 

Anh với tay đếm màu sương khói

Quên điều lặng im chưa nói ở ngực mình

Quên cánh chim qua sông mưa cứu rỗi

Mặc định phía tôi ngồi, mưa chẳng thể qua sông

 

Ngày rộn ràng và em nông nổi

Cho anh ngồi xích lại với Trà My

Để mường tượng lá bùa yêu của núi

Mỗi lần gọi tên… lễ hội sẽ quay về.

                                                             

Ghi ở làng Khe Chữ

Mây bỏ núi ra đi từ dạo

Em không về ở lại với Trà My…

 

Ngày hoang hoải gió chùng qua khe núi

Em gái lên nương cõng nắng… lưng đồi

Sao thương quá bản xa vất vả

Vệt khói lam trăn trở cùng chiều

 

Chừ là mùa Thu, sông Tranh chảy bao mùa rồi nhỉ

Sao cứ thầm thì huyền thoại một Ngọc Linh

Tựa vai những cánh rừng ngái ngủ

Nhớ gì mà mưa trắng… ngàn lau

 

Đêm tôi với Trà My nghe hơi men say say

Lành lạnh tiếng buồn chảy cầm canh

Âm vọng biên thùy quanh bếp lửa

Chợt tiếng chim rừng lạc hơi sương

 

Khe Chữ làng mới sau đau thương

Ánh mắt trẻ thơ nào mất mẹ

Cứ níu chân tôi, mái tóc xanh thơ ngây

Cứ níu tim tôi, một niềm riêng khôn khuây

 

Ơi Trà Vân…

Ơi Trà My…

Trách chi ngày mây bỏ núi…

Thương về Khe Chữ… hồi sinh.

 

Bóng núi                 

Em đi tìm ai… phía còn bóng núi

Chầm chậm hoàng hôn trĩu xuống ngực mình

Rồi nỗi nhớ cứ dài như tóc

Mùa xuân Trà Vân, mây trắng nở ngang chiều

 

Bông hoa nhỏ, chợt bừng trong nắng muộn

Má em hồng, con suối lại ngắt xanh

Câu ước hẹn, ai bỏ bùa ánh mắt

Để em mãi tìm bóng núi… và anh

 

Ôm câu hát, lưng gùi lên rẫy

Gió treo em, anh vẫn bến đợi chờ

Sao chẳng thấy, chỉ mùa đi mãi miết

Thương yêu rồi… bóng núi lại khuất che

 

Chầm chậm hoàng hôn, để còn bóng núi

Anh có nhớ em, ôm câu hát tìm về

Em sẽ chẳng trách đâu…hờn lắm

Đêm mơ nào bóng núi…là anh

Khe Chữ, Trà Vân, Nam Trà My, tháng 11.2019

 V.V.T

(*) Những ngày này mảnh đất Nam Trà My, Quảng Nam đang gánh trên mình bao nỗi mất mát tang thương bởi những vụ sạt lở núi kinh hoàng trong bão số 9, đến nay nhiều người vẫn chưa tìm ra thi thể, trong đó có bạn tôi – anh Lê Hoàng Việt – Bí thư đảng ủy xã Trà Leng. Song nơi đây vốn là mảnh đất đầy thơ mộng, một đóa Trà My mà tôi yêu thương gắn bó vui buồn hơn 20 năm qua, kể từ khi bước chân vào nghề báo.