Anh xa em mùa đông ở lại – Thơ Hồng Lĩnh

353

Tác giả Hồng Lĩnh

 

Mùa Đông ở lại 

Anh đi rồi mùa đông ở lại 

Chiều buồn như những buổi chiều xưa

Trong mắt em xa xăm buồn có phải 

Hay tại trời vừa đổ cơn mưa 

 

Dấu môi nào in trong miền nhớ

Phiến lá vàng bay giữa không trung

Mùa thương ấy còn trong nhịp thở 

Người ra đi bến lạnh vô cùng

 

Đêm mươi lăm trăng rằm rực rỡ

Lời yêu thương ai ngỡ dài lâu

Hoa Ngọc Lan bên thềm chớm nở 

Ngào ngạt hương thơm ngát tình đầu

 

Kỷ niệm xưa còn vương chi mãi

Màu rêu phong phai áo em hồng 

Anh xa em mùa đông ở lại

Cánh hoa nào trôi giữa dòng sông

 

Nỗi nhớ mùa đông! 

Và bây giờ mùa đông ở quanh em

Hàng thông xanh phủ thêm rèm tuyết trắng

Lấy chiếc áo len ngày nào anh tặng

Em mặc vào vẫn thiếu vắng một vòng tay!

 

Trời trở gió và lạnh buốt đêm nay

Chiều cuối năm một mình em ra phố

Chiếc áo len không ấm bằng hơi thở

Anh quàng vai khuya đưa bước em về! 

 

Đêm đông dài sương đẫm buốt tái tê

Giữa bộn bề lối về tấp nập quá

Góc phố thân quen bỗng trở thành xa lạ

Quán vắng nhạt nhòa trên phố đông người qua!

 

Bài thánh ca buồn văng vẳng nơi xa

Nghe da diết từng lời ca ngân vọng

Hoài niệm về một chuyện tình thơ mộng

Dẫn lối em về trong đêm tối mùa đông!

 

Ngôi sao khuya lẻ bóng có chạnh lòng?

Sao cô đơn giữa mênh mông trời rộng

Sao nhớ ai mà đêm dài trông ngóng

Nhớ thương người người có nhớ mình không?

 

Đêm về khuya nghe rõ tiếng tơ lòng!

H.L