Ấp ủ duyên tình – Thơ Ninh Giang Thu Cúc

571

Nhà thơ Ninh Giang Thu Cúc

 

Cõi nhớ

Cõi nhớ muôn đời ơi Huế ơi!

Một thời êm ấm Huế trong tôi

Nghiệp duyên lận đận đành xa Huế

Thương nhớ quặn lòng ơi Huế ơi!

 

“Hẻo rằn” cháo gạo mỗi tinh sương

Lót dạ yên tâm buổi đến trường

Đánh thẻ nẻ chuyền, chao! đói bụng

Nhà ai xào nấu ngát mùi hương

 

Đứng bóng mẹ hiền tựa cửa mong

Dựng xe phụng phịu ngả vào lòng

Tát yêu mẹ nựng “thơm” hai má

Đỏ lựng vì đi dưới nắng hồng

 

Theo chồng xa Huế một hừng đông

Chân bước lòng sao mãi phập phồng

Xa Huế, thôi rồi! Xa tất cả

Quê hương chất ngất vạn thương mong

 

Bao năm cáo chết vẫn quay đầu

Núi cũ cho dù lắm bể dâu

Đất Mẹ xương tàn xin được ủ

Nguyện cầu như vậy vạn canh thâu!

 

Huế ơi

Huế của một thời xa rất xa

Che nghiêng vành nón nắng chiều pha

Long lanh sóng mắt niềm vui sống

Tà áo dịu mềm bay thướt tha

 

Huế của một thời xa rất xa

Hàng cau xanh mướt đứng quanh nhà

Dây trầu vươn nhẹ ôm thân cột

Ấp ủ duyên tình thuở mẹ cha

 

Huế của một thời xa rất xa

Tinh khôi áo trắng mộng mơ và

Yêu từng buổi sáng sương rơi nhẹ

Yêu những mùa đông lạnh tím da

 

Huế của một thời xa quá xa

Đất người mưa nắng tháng năm qua

Bao giờ về lại miền quê cũ

Nơi chốn trọn đời vẫn thiết tha.

N.G.T.C