Bài giã từ – Chùm thơ Thái Bảo – Dương Đỳnh

917

(Vanchuongphuongnam.vn) – Rồi một sớm mai nào đó tôi sẽ rời xa nơi này/ Nơi đã từng có ba mươi năm cần lao/ Ba mươi năm vui buồn/ Ba mươi năm bước chân tôi quen từng viên đá lát…

Nhà thơ Thái Bảo – Dương Đỳnh

Bài giã từ

 

Rồi một sớm mai nào đó tôi sẽ rời xa nơi này

Nơi đã từng có ba mươi năm cần lao

Ba mươi năm vui buồn

Ba mươi năm bước chân tôi quen từng viên đá lát.

Cho tôi nắm tay một lần nữa buổi chiều

Cho tôi nắm tay một lần nữa buổi sáng

Những ngày nắng

Những ngày mưa

Và những sợi sương mềm vắt ngang qua Đồi Sơn mỗi mùa thu tới

Những chiếc lá vàng rụng rơi ngang qua ô cửa nhà tôi

Hàng Bằng lăng gợi nhớ.

Những gương mặt người lo âu

Những cợt đùa con trẻ.

Tháng giêng người đi viếng hương Đền thờ leo lên một trăm bốn mươi ba bậc.

Khói hương trắng một khoảng trời.

Làm sao tôi quên

Vuông sân nhỏ nhà tôi

Sớm hôm bùa kiềm câu thúc

Bàn tay nhọ nhem chai sần vì cực

Thương em cố quận mắt buồn.

Đừng nhắc lại với nhau về những giận hờn

Đừng nhắc lại với nhau về những cãi vã

Đó là sự tất nhiên

Nó là một phần của sự sống.

Bởi vì mỗi chúng ta đều có những ngôi nhà khác nhau

Chứa những đồ vật khác nhau

Mặc những bộ đồ khác nhau

Với những thang giá trị khác

Cùng ngồi lại bên nhau trong tình làng nghĩa xóm

Tối lửa tắt đèn

Nửa đêm cúp điện

Sẻ chia xô nước giếng xa.

Tôi không giận hờn, không trách móc, không boăn khoăn

Bởi tôi hiểu mọi lý lẽ trong cuộc đời này đều không có giá trị

Khi chúng ta không còn yêu nhau

Không còn tôn trọng

Và, chiến tranh là lý lẽ điên cuồng

Hằn sâu những vực thẳm.

 

Còn lại bao nhiêu buổi chiều, bao nhiêu buổi sáng

tôi còn ngồi lại với căn nhà này

với khu phố này

để được gói ghém hành trang vui buồn

mang theo về khung trời khác

xin gởi lại khoảng trời đẹp ba mươi năm thanh bình

về bên chén rượu

Về trong ký ức thân thương

trước những lớp bụi thời gian chực chờ bôi xóa!

    Ảnh minh họa 

Xin trở về

                 đúng chỗ đã sinh ra

                                      Xa xôi chi đó mà lầm

                                                    (Ca dao)

 

Cuối cùng rồi những cơn mưa cũng tạt mòn xói lở

Những mảnh sành hoang tưởng những kim cương

Bong tróc hết trên hình hài nham nhở

Những hoa ngôn, lừa mị, dị thường!

 

Lồ lộ hết những sắc màu phù phiếm

Những đắp bồi che đậy, những vênh vang

Những ảo tưởng tựa như làn vải liệm

Cứ nhơn nhơn bó tâm địa điếm đàng

 

Nằm yên nhé, thôi xin đừng cụ cựa

Vốn thế là thôi vá víu chi thêm

Rất tội nghiệp nếu bày trò nghiêng ngửa

Trong vô minh, tăm tối của khát thèm.

 

Rồi còn lại dấu nhân gian hằn kẻ

Câu chuyện buồn ai sẽ gánh thay ta?

Mảnh sành nát găm buốt đời con trẻ

Giấy mỏng manh sao gói được lửa mà!

 

Xin trở về đúng chỗ đã sinh ra!

Quê nhà, tháng 12.2023

 

Đến thăm bạn vừa ở bệnh viện về

 

Á đù, giỡn với Nam Tào

Bất ngờ tai biến rồi vào rồi ra

Cũng chơi một cú hú hòa

Chập cheng biết với người ta… hoảng hồn.

 

Mình chừ tuổi cũng hom hom

Chỉ mong hai chữ sớm hôm yên bình

Đừng có chi bất thình lình

Tai ương bệnh tật chớ rình rập nhau

 

Xét trên toàn diện là may

Chưa vung vẫy, chưa xàng xay là mừng

Tay chưa chắp bắt chuồn chuồn

Chưa nhất chỉ, chưa cù khum được rồi

 

Có điều cũng chút lôi thôi

Dung nhan nhìn cũng lở bồi thiệt hơn

Các em nhìn chắc đã lờn

Cường dương đại tửu cũng hờn ngó lơ

 

Chừ thì qua đận hụt hơi

ất ơ chi cũng đã bơi tới bờ

khoan khoan ớ bậu từ từ

khỏe ra ta lại lừ nhừ tiếp nghe.

 

Kèn đồng ai thổi nấy nghe

Kệ cha ông nội săm se nỗi gì.

Tân Bình, tháng 10. 2023

T.B – D.Đ