Bài trí nỗi buồn – Thơ Võ Văn Trường

403

Nhà thơ Võ Văn Trường 

 

Người đàn bà nhớ…

Người đàn bà giận mình yêu khờ khạo

Vấp vào đêm, quá khứ ánh đèn

Sau cánh cửa, khép lòng tơi tả

Chợt nhận ra hôn nhân… cách bài trí nỗi buồn

 

Người đàn bà chẳng còn chờ đợi

Những ghế đá công viên, hò hẹn xưa rồi

Những bông hoa, thỏi son trang điểm

Thoa lên tình cờ… là một nỗi đau

 

Người đàn bà hỏi vầng trăng… tuổi tác

Sóng gió thổi qua, mặt đất yên bình

Chỉ nỗi mình… nguyên chiều câu vọng cổ

Hò xự sang(*)… trôi theo nước mắt rồi

 

Người đàn bà chơt nghĩ về con gái

Xin tình yêu cũ nhàu, đừng rớt xuống, nhặt lên

Đừng để buồn như nắng vàng qua ngõ

Phiên bản cuộc đời đâu phải dòng sông!

 

Người đàn bà nhớ về mối tình đầu sâu đậm

Khâu vá thế nào niềm mong ước của con

Khi bát chén lanh canh, va vào vết chém

Tự dưng chị ghét nói về màu tím thủy chung.

 

Người đàn bà biết không thể nào làm bố

Khi yêu thương không trọn mái nhà

Vầng trăng khuyết, lời ru chia nửa

Tím ngát màu mây, cuối đất cùng trời…

26.9.2020

 

Cho mùa Thu cũ 

Phía chiều đang muộn… mùa thu

Anh còn biết nơi nào chạy trốn

Cũng như em, tránh sao khỏi những ngày giông bão

Bởi đàn bà nên phải đa đoan

 

Mùa Thu bây giờ, em đã khác ngày xưa

Khuôn ngực trăng gầy, ký ức bờ mi

Anh muốn ngã vào lần em nhắm mắt

Dù rằng vời vợi cách chia

 

Anh muốn ngã vào thời buồn hiu hắt

Một thuở phi tần, lòng ai cung cấm

Đập gương soi hình, xếp lại tàn y

Hoa cung nữ(**) về theo duyên phận

 

Từng mảnh mùa hè vỡ ào kỷ niệm

Anh nghe nhang trầm nghi ngút vào thu

Chiều muộn rồi, tình ơi sao bạc

Em chết nơi nao, sao chẳng trở về

 

Thu có nhớ, một người năm cũ

Tiễn nhớ nhung về, đầy mộng phấn hoa

Đầy tiếng lá xạc xào bên thành Nội

Khơi lệ nhòa, phía ấy một dòng Hương.

27.9.2020

(*) Âm giai ngũ cung truyền thống Việt Nam: Hò, sự, sang, xê, cống.

(**) Một loài hoa xuất xứ từ Pê Ru – Nam Mỹ, chỉ nở vào buổi chiều và tàn khi bình minh lên, rồi để lại trên đài hoa một quả nhỏ, hình thù hạt hồ tiêu, bên trong hạt chứa một loại tinh bột chuyên làm phấn nụ cho các cung nữ. Một cây hoa có thể nở nhiều màu sắc và sắc màu cũng đổi theo thời tiết đất trời mưa, nắng. -Theo Bùi Ngọc Long-Huế.

 

Cung sầu Gia Thọ (*)

Tôi đã nghe “Cung sầu Gia Thọ”
Nghe hoàng hôn, sương giăng bến Ngự Bình
Từ cung phi thành hoàng thái hậu
Kiếp má hồng biền biệt cố hương

Ơi dòng Hương, dòng đời biến chuyển
Trọng khinh nhắc nhở chuyện sơn hà
Sầu cung cấm, ngổn ngang tình – hiếu
Vẫn “mẫu nghi thiên hạ” một đời

Rèm châu, cung oán, héo gầy
Là thuyền xa bến, gió mưa lạnh lùng
Nam Kỳ mất, ủ mày chau mặt…
Rối ren thay “tứ nguyệt tam vua”.

“Từ huấn lục” những lời vàng ngọc
Đạo làm người giữ nếp giản đơn
Khuyên vua tôi dùng quan thanh bạch
Xóa tội người bị đày đến Thừa Nông (*)

Ngày cuối đời, kinh đô thất thủ
Gió tây buồn tiếng nhạn thở than
Gấm son, quyền quý, vui buồn
Ngâm lên một khúc cung sầu lẻ loi…
V.V.T


(*) Xúc cảm khi nghe “Cung sầu Gia Thọ” của NS Thái Thịnh, viết về cuộc đời đức Từ Dụ.

(**) Sau khi viết thư can gián vua Tự Đức, Phạm Phú Thứ đã bị đày đến Trạm Thừa Nông làm sai dịch.