Ban mai trong đôi mắt đón chờ – Thơ Bùi Minh Vũ  

614

Nhà thơ Bùi Minh Vũ

 

Con nhái

Em gỡ bỏ trái tim, nhún nhảy vũ điệu mưa

xưng danh buổi chiều hoài niệm,

Được mạ vàng, thả vào phù du sợ hãi

Bằng kháng cự mơ hồ

Anh lay động

Những chuyến ngao du những ngày thắm thiết

lần em tan trong môi hôn

 

Em gỡ bỏ trái tim

Ném vào đời anh những mũi tên gió bão

Con chim xiên xẹo không nơi trú ngụ

Trong bầu trời rỗng, chẳng còn danh tính

Chẳng còn mắt nước chân phù

mãi đội ơn sự tha thứ của khoảng cách mơ hồ

Những đợi chờ cuồng sợ

Những trống vắng lưu giữ bờ vai mong manh mờ mắt.

 

Em gỡ bỏ trái tim

Kết liễu ban mai trong đôi mắt đón chờ

Bôi đen chói lòa thu gom ước vọng

rụng những đám mây hình thành

Trong giếng nước sâu

Anh, ngồi vòng tay như con nhái, thở bằng da tê cóng, chẳng nhúc nhích, đợi sợi gàu dài thòng lọng em ơi.

 

Hối thúc

Ta hối thúc đêm hãy tan ra những mùa xuân

Chẳng còn khoảng cách chúng mình nhìn

Chẳng còn lời những hạt sương tấm đắp

Hoàn hảo trên cỏ

đám lửa cháy

 

Ta hối thúc những vì sao vào chơi sân mây

Chẳng có lớp trát trên gương mặt

Hồn nhiên cơm nguội

Đói lòng hai chiếc lưỡi lửa

Trước khi tiếng chim tuyệt chủng ta hối thúc.

 

Từ biệt

Em con rắn quấn chân anh

đóa hoa không bao giờ chết ngạt

Anh hiểu những tiếng hát

Sẽ chết nếu không biết ẩn mình

Trong sự yên lặng của ngực em

 

Xin từ biệt

Những cơn mưa hấp hối ăn trộm bờ vai em

để lại vũ điệu dối trá của nắng mai

 

Xin một lần nắm tay em

Qua sông những lúc

Chẳng còn đò

Tìm sự an toàn trong mũi tên

Và anh biết

Chỉ có em mới nhỏ nước bọt vào cổ họng anh sa mạc

Run rẩy mịt mù sương khuya

 

Này bến bờ

Chúng mình đội ơn sự khước từ

Và phản bội.

Bước chân lên mây chẳng còn khoảng cách.

 B.M.V