Bập dừa trôi rách mặt sông – Thơ Cánh Vạc Tím

880

Tác giả Cánh Vạc Tím 

 

Thương đọt cải ngồng

Cải đã lên ngồng chưa em?

trời chiều gió lộng

vách lá gầy

bởi ngọn gió mênh mông…

mái nhà tranh trơ trọi giữa cánh đồng

điệu hò năm xưa khô cong lạnh giá…

 

Chị ở quê chồng…

ngóng về quê má

nhớ ruộng hoa cải vàng ươm

những cánh hoa đang thì con gái

nhỏ nhắn, tinh tươm

thỏ thẻ trong nắng xuân thứ tình yêu đồng nội…

 

Ngày chị đi lấy chồng,

đám cải ngồng cong mình hờn dỗi

ngậm ngùi không nói

đắng đót giấu lệ vào trong

tiếc cho mối tình đầu

dúm dó thuở hàn vi

 

Cái mùi hương ngồng ngai ngái chia ly

có giọt mồ hôi lặng thầm của má

có hình ảnh anh oằn vai gánh nước về đon đả

Có dáng má lom khom chập choạng trời chiều,

rôm rả tiếng em thơ

bên bếp lửa hồng

Với củ khoai lùi đủ ấm cả chiều đông…

 

và có anh

vẫn ngồi vá lại nửa câu hò vụn vỡ

cho đám cải ngồng

rưng rức

nén niềm đau…

 

 

Chắt chiu

Con về tìm lại dòng sông

con sông một thuở mặn nồng tình quê

thuở đi chân đất bờ đê

tắm sông, lượm ốc, dầm dề dưới mưa…

 

Sông giờ sao khác sông xưa

đâu dòng nước mát chỉ vừa thanh trong?

bập dừa trôi rách mặt sông

lục bình chen chúc… đau lòng đò ngang…*

 

Con về tìm lại xóm làng

em nằm xõa tóc mơ màng trăng treo

mẹ ngồi khâu lại lỗ nghèo

vá thêm lỗ nữa… cong veo kim đời

 

Ráng chiều nằm vắt ngang trời 

hong từng tiếng mẹ, sưởi lời ca dao

chắt chiu dòng sữa ngọt ngào

xanh xao dáng mẹ, hồng hào thân con…

 

Vai oằn về phía héo hon

để con cao lớn gót son đủ đầy

mắt mờ trông phía hao gầy

Vét đời mẹ cạn, đong đầy cho con

 

 

Gió Gò Công

       “Đèn nào cao bằng đèn Châu Đốc

       Gió nào độc bằng gió Gò Công…”*

 

Gió quê mình độc lắm phải không em?

Độc đến mức làm tim anh se thắt

Đon đả đợi bước chân quê dìu dặt

Tà áo dài

thon thả

vắt qua sông

 

Có ngọn gió nào như gió Gò Công?

Thổi một thoáng em hóa thành tiên nữ

Để hồn anh phiêu diêu miền lữ thứ

Ngẩn ngơ tìm 

tà áo lẫn vào thơ

 

Mùa sơ ri nào chín cả mộng mơ

Nụ cười em 

giòn 

nghiêng vành nón lá

Muối ớt cay làm ửng hồng đôi má

Cho sơ ri thắm đượm mối duyên lòng…

 

Ở phương nào em có nhớ Gò Công?

Nơi ngọn gió đẩy anh sang miền nhớ

Đau đáu ngóng 

một miền quê xóm chợ

Hoàng hôn về 

se sắt cả thinh không

 

Có gió nào “độc” hơn gió Gò Công?

* Từ đoạn thơ 

“Ðèn nào cao cho bằng đèn Châu Ðốc, 

Gió nào độc cho bằng gió Gò Công. 

Thổi ngọn Ðông phong, lạc vợ xa chồng, 

Nằm đêm nghĩ lại, nước mắt hồng tuôn rơi”

 

 

Nữu Ước và tôi 

               (Mùa dịch Covid-19)

Những cơn sốt dây dưa, 

Những cơn ho nhói đau lồng ngực

Nữu Ước cuộn người, bứt rứt, 

cổ họng rát đau, 

cay đắng kiệt cùng 

ánh mắt rệu rã 

rớt rơi

vụn vỡ trong cõi vô thường 

 

Hơn mười chín triệu dân dằn nén đau thương

ít nói, ít cười trầm ngâm tự kỷ

có người bị hắt hủi, 

những bước đi lầm lũi 

những tiếng thở dài, 

uất nghẹn

đắng đót một niềm đau…

 

Kể cả Nữ Thần

cũng bị cách ly 

Trong đám mây u ám vẫn còn le lói 

ánh đuốc của Bà

Cánh tay giơ cao không mệt mỏi

thắp lên ngọn lửa tự do

của niềm tin và hy vọng…

 

Bất chợt tiếng còi xe cứu thương 

làm vỡ toác thinh thông

rồi nhanh chóng lui về góc phố

bỏ lại trên đường chỉ mình tôi 

hướng về phía bệnh viện thân quen

Những con đường chật chội, 

luôn tấp nập người xuôi ngược bon chen

Nay bỗng trở nên xa lạ, 

thênh thang, im ắng đến lạ lùng…

 

Hôm nay,

Tôi nghe tiếng em thở đều đặn,

trong trẻo hơn

Như nhịp thở của bệnh nhân vừa qua cơn sinh tử

Em nheo mắt chào tôi bằng một nụ cười

nhẹ nhõm, 

trong veo!

 

Tôi nghe tiếng hoa khai,

tiếng chim hót trong vắt

tiếng gió ru tình

Ôi mùa xuân đang hồi sinh từng mạch sống trong Em

Tôi biết là 

Nữu Ước của tôi sẽ xinh đẹp trở lại

Rồi má em sẽ ửng hồng, lúng liếng, 

sẽ làm tôi ngất ngây, 

như những chùm hoa anh đào vùng Hoa Thịnh Đốn*

Xứ sở cờ hoa sẽ lại rực rỡ hoa cờ

 

Thế Giới này rồi sẽ bình yên

sẽ huy hoàng trong an lạc…

30/3/2020

C.V.T