Bấu víu vào đêm – Thơ Trần Văn Thọ

113

Tác giả Trần Văn Thọ

 

Men nồng 

Đêm mơ

Lạc giữa mùa hoa

Thiên thần em hiện trong tà áo bay

Đêm nghiêng ngã

Giữa vòng tay

Men tình ai ủ mà say lạ đời

 

Níu 

Gió có níu được mây

Mây đa tình dung dăng về phía biển

Cây có níu được gió

Gió vô tình lang bạt sơn khê

Em ngụp lặn dòng mê

Níu chân anh bằng vần thơ vụng dại

Anh bây chừ xa ngái

Chân tình này có níu được anh không?

31.3.2018

 

Nhớ

Anh nhớ quá… có lẽ nào lại thế?
Mới xa em chưa trọn được một chiều
Con sóng nhớ đã trào dâng lồng ngực
Nhấn chìm anh trong thăm thẳm vực yêu

Ngọn gió nào mang hương thu dịu ngọt
Thổi tràn đêm xô nghiêng ngã anh rồi
Anh vật vã giữa chập chờn bóng đổ
Cứu rỗi hồn anh chỉ có em thôi

Đêm không đủ nhốt chiều dài sợi nhớ
Đang vắt ngang qua phên giậu tháng ngày
Nhớ nhưng nhức chỉ chực chờ bong vỡ
Khát khao ùa như thác lũ giữa mùa say.

 

Độc thoại

Chiều độc hành qua phố
Chân rã rời
Mòn vẹt đường xưa
Ngày chia xa em… bấm đốt dại khờ
Không kịp níu nỗi niềm ngày tháng cũ
Chỉ còn bóng hình em
trong mùa – lá – chiều – vàng- úa:
Thu. Thu. Thu.

Anh bấu víu vào đêm
Hư ảo mịt mù
Ngỡ nắm được bàn tay em bé nhỏ
Bên bức chân dung
người trong cõi nhớ
Anh thầm thì độc thoại:
Em. Em. Em.

T.V.T