Bên quán cóc rượu bỏ bùa tâm trạng – Thơ Võ Văn Trường

146

Nhà thơ Võ Văn Trường 

 

Từng giọt cuối năm… 

Anh đâu phải là hoàn lưu bão

Sao cứ quay về chốn cũ buồn đau

Chốn mộng mị ưu phiền mưa nắng

Xô khối sầu về trộn với đất nâu

 

Ngày cũ càng… vùng câm ly rượu

Nhan sắc ơi, những con sóng bẽ bàng

Những phận bạc, mây trôi, bèo dạt

Chiều vô thường rớt từng giọt cuối năm

 

Anh như đất kết từ nghìn bụi bặm

Xót xa nguôi tắm gội nỗi đau người

Em ngoài ấy suối nguồn xưa ngà ngọc

Hai mươi năm gợi môt phúc âm buồn

 

Nhớ ghế lạnh, dòng tóc trôi buổi ấy

Mắt rêu rong xa ngái thuở phi tần

Thuở ký ức em về không báo động

Đổ ngược vào hồn năm tháng bão giông

 

 

Tháng Chạp 

Buồn quá nhớ ơi ngày tháng Chạp

Thời gian đi tôi chạy phía ngược chiều

Vấp vạt nắng, khoảng trời chớm hạ

Tím bằng lăng lời hẹn sau cùng

 

Thu se lạnh gom dấu yêu một thuở

Trách bánh con tàu, lầm lỡ qua ga

Con phố mù sương vai gầy thấm lạnh

Nhịp thời gian tích tắc… ngọc ngà

 

Ai người tiễn phôi phai quên nhớ

Mà ngày chia tim quặn thắt buồn

Mùa đi, còn sau cùng chiếc lá

Rất cô đơn nên đã chết bên trời

 

Môi mắt hỡi xin chớ làm dấu thánh

Đời bến mê nhân lên vạn ngày sầu

Để thấu nỗi, tiếng còi tàu khuya khoắt

Sao chẳng ngưng trôi tôi với vô tình

 

Buồn quá nhớ ơi ngày tháng Chạp

Mong em về miền cư xá ngày xưa

Để nghe tiếng thời gian cô lẻ

Một bàn tay khẽ bóp trái tim mình.

 

 

Huế 

Những ngọn gió náu mình trong cỏ.
Đêm hạ huyền mơ hình bóng cung phi
Bóng trăm năm, nỗi niềm cung cấm
Thương Bạc những cuộc tình chẳng thể phu thê.

Những khu vườn chiều nội thành yên tĩnh
Những lối đường say khướt “Xích Lô Phương”
Bên quán cóc rượu bỏ bùa tâm trạng.
Kể chuyện con trai… mà nước mắt lưng tròng

Ta trở lại thêm một lần với Huế
Vớt tiếng chuông chùa ở cuối dòng Hương
Ở cuối tiếng mưa… đêm chỉ còn tịnh mịch
Đêm chỉ còn tâm thức thuở yêu em.

Thuở giảng đường, lời hẹn hò áo trắng
Những “Ô Cửa Văn Khoa”(*)… xao động lá vàng
Xao động một thời chờ mong, nông nỗi
Nghe tiếng mưa rơi, nhớ mắt ai buồn.

Ta trở lại thêm một lần với Huế
Thêm một lần mắc nợ giữa sân ga.
Mắc nợ hoa… giữa hồn tranh dán giấy (**)
Dự cảm bao giờ em nhớ… quên.

V.V.T


(*) Tên một bút ký của Nhà văn Nguyễn Phước Vĩnh Quyền

(**) Tranh dán giấy của TS Nguyễn Phước Hải Trung