Bi hoang điệu lý kéo chài – Thơ Lê Thanh Hùng

51

Tranh minh họa – Tác giả: Vũ Việt Hùng

 

Chiều họp mặt

Sao cứ nhớ hoài, cõi xưa mơ mộng

Nhớ dáng em gầy, mái tóc bay bay…

Của một tuổi nào, đời tràn gió lộng

Chén rượu khan tình, nhắp vội nồng cay                                                   

 

Cuối buổi hành quân, đội hình con gái

Bừng sáng lên, trong tiếng hát yêu đời

Trên cánh võng, một mình ta nhẩm lại

Bài Tình ca, chỉ ừ ử… không lời

 

Chuyện ta nhớ, không sách nào ghi chép

Cuộc chiến đi qua, để lại những góc nhìn

Nhưng cái đẹp, thì thời nào cũng đẹp

Dẫu có ẩn mình, góc khuất, lặng thinh

                      

Đời không được, quay ngang kể khổ

Tự đốt mình, trong củi vụn, ngày xưa…

Buôn bán đâu, mà tính lời, tính lỗ?

Cười một mình trong bóng nắng nhặt thưa

         

Kẻ chối bỏ, như chưa từng mất mát

Một chút gì, trong cuộc sống hôm qua

Giờ lại thao lao, những ngày trận mạc…

Đất nước này, đâu chỉ một mình ta?

                    

Tài không có, cũng ráng làm kẻ sĩ

Với quê hương, vẫn nguyên vẹn tấc lòng

Để đứng trước, những mơ hồ, mộng mị…

Lẽ thường tình, một chút Sắc – không

                 

Nghe em hát, vẫn bài ca ngày ấy

Sao nhói lòng, một bóng dáng, chiều mưa…

Đời đã sống và những điều đã thấy

Cốc rượu, tay run, rớt khúc giao mùa…

V/2015

 

 

Điều gì?

Anh tiếc nuối và em nuối tiếc

Ngày tháng trôi, quá mộng chiều mưa

Nắng tháng Sáu, cỏ non xanh biếc

Cỏ bây giờ hay cỏ ngày xưa?

                  

Ta xa nhau, lý do gì đó

Trong một chiều xanh đẫm ước mơ

Con đường quen, ngập tràn nắng đổ

Cứ ngập ngừng, rối bước, qua bờ…

           

Em đã yêu người con trai khác

Rất dịu dàng… nhiều mặt hơn anh

Không bồng bột, long đong, phiêu dạt

Vậy điều gì? Réo mộng ngày xanh…

           

Vậy điều gì? vô tình gặp gỡ

Cứ long lanh mắt biếc dại khờ

Trong thẳm sâu, còn gì để nhớ

Một bến tình trống vắng, bơ vơ…

               

Anh đâu nói những lời xưa cũ

Chỉ nhìn thôi, đăm đắm nhìn thôi

Cười trong mắt, ngập ngừng ngoa dụ

Em bước qua, lưỡng lự dặm bồi…

 

 

Ngồi nhậu với bạn chài ngày biển động

Góc gió tốc tung tà áo

Mơ hoa, chiều chậm vầng trăng

Trong suốt cõi người hư ảo

Giông chiều, biển động, nồm săn

                 

Lơ thơ chợ chiều bến cá

Thuyền không đi biển ở nhà

Bạn ghe nhậu mồi xứ lạ

Lạt phèo nem chả người ta…

                

Đắn đo xây chừng tua rượu

Bâng quơ ngó biển thật thà

Tung trời vỡ toang sóng dữ

Hồn nhiên đọng chút tình xa

                

Chếnh choáng kể chuyện hồi đó

Nhìn em, mới biết mình già

Líu ríu quay người trước gió

U hoài đọng mãi lời ca

                

Quắc quay nỗi niềm biển cả

Bi hoang điệu lý kéo chài

Trệu trạo, đàn kìm nhấn nhá

Quên già, quờ quạng đời trai…

 

 

Qua bến Phan Rí

Giọt rơi, nắng treo ngang trời

Muộn rồi, năm tháng rối bời đếm đong

Hoàng hôn lạnh cả hư không

Chợt nghe tiếng sóng bến sông vọng về

 

 

Làng cũ

Em qua, lóng lánh tinh khôi

Sáng xanh sắc cỏ, núi đồi quanh đây

Chậm chiều, đổ nắng tràn ngày

Bâng quơ, sợi cỏ trên tay, cầm về

 

 

Có tiếc gì đâu

Biết có sống trăm năm đâu

Mà tiếc

Sao?

Chỉ trao người

Một nữa nụ hôn

Bờ cỏ giập

Bãi sông

Ngời ánh biếc

Nối

Bi hoang

Như sóng đổ

Dập dồn…

L.T.H

(Bắc Bình, Bình Thuận)