Biền xuân có mẹ trông đầu ngõ – Thơ Võ Văn Trường

123

Tác giả Võ Văn Trường 

 

Biền Xuân

Là biền bãi nương nà phía dòng sông lấp lóa

Nhấp ngọn heo may nghe xuân sớm đang về

Vùng cỏ non thay bao lời hoa mỹ

Chỉ có mặt trời… hiểu mặt đất bao dung

 

Những ngôi làng đã qua mùa lụt lội

Có vệt bùn ghi dấu bão giông

Có em xưa chỉ lời thề hoa cỏ

Mà ngây ngô người đợi đến bây giờ

 

Biền bãi mùa xuân bao đời vẫn thế

Vắng em về gốc rạ rất cô đơn

Mà nhớ cánh cò rắc từng chùm mây trắng

Rặng núi xa xanh giấu điều ước một người

 

Nơi ấy bây chừ chắc phố thị xôn xao

Xin đừng níu người quê tôi nhé

Về đi em… cánh đồng trưa thổn thức

Từng thớ cày nhớ bước chân quen

 

Biền xuân có mẹ trông đầu ngõ

Thắt ruột dòng sông, nghiêng về phía cánh đồng

 

 

Gò Nổi        

Nhớ ai thuở Cầu Chìm… Gò Nổi

Điện Bàn dinh trấn mấy trăm năm

Đêm nghe đất bãi, mong lữ khách

Bạn cố hương xưa tết có về

 

Nhớ ai thuở mấy mùa lụt lội

Cầu lở sông trôi mấy nhánh sầu

Mẹ quê tóc bạc chiều nghiêng nắng

Ngõ vắng, Kỳ Lam chợ vãn rồi

 

Nhớ ai xuân cũ ngoài biền bãi

Giêng hai hoài chưa hết nợ ngày xanh

Chưa hết thương em, dù bến trong bến đục

Một đời sông mưa nắng phía xa nguồn

 

Nhớ ai thở “gươm đàn nửa gánh” (*)

Vẫn không quên ngọn roi dâu, lời dặn mẹ hiền

Còn vọng tiếng tơ, bóng cây đa Bàn Lãnh (**)

Làng Bảo An để đất nước thanh bình

V.V.T

(*) Trích Truyền Kiều

(**) Cây đa mô cao bằng cây đa Bàn Lãnh/ Đất mô thanh cảnh bằng đất Bảo An (ca dao)