Bolero sớm mai – Chùm thơ của Tịnh Bình

472

(Vanchuongphuongnam.vn) – Những sớm mai không thể buồn hơn / Sướt mướt cọng mưa chìm trong nhịp Bolero ủ rũ / Cành hoa mười giờ tím ngắt trong sân / Quên rồi lời hẹn ngày chủ nhật…


Tác giả Tịnh Bình.

Nhớ trời quê ngoại

Hoàng hôn rơi giọt nắng tàn
Đàn chim xoãi cánh đa mang cuối trời
Chút gì man mác tôi ơi…
Lục bình hoa tím chơi vơi giữa dòng

Nhớ trời quê ngoại buồn không
Gòn bay trắng lối hoài mong niềm gì
Những mùa tuổi dại thiên di
Hoa chanh hoa bưởi xuân thì trao ai

Hoen chiều sợi khói mờ cay
Còn đâu dáng ngoại những ngày bé thơ
Câu ca đi lạc vào mơ
Ngân rung tiềm thức vô bờ nhớ thương

Vớt chiều đôi sợi nắng vương
Đôi bờ lau lách sao dường xa xôi
Nhớ trời quê ngoại lòng tôi
Vàng bông bí nở dưới trời mưa tuôn…

Về lại cánh đồng 

Về lại cánh đồng chân trời lụn nắng
Cọng khói lãng đãng bay vờn
Con bù nhìn dang tay ôm gió
Xước hoàng hôn đôi giọt mưa chiều

Giọt giọt mồ hôi khảm xanh mùa vụ
Đắng đót mùa khoai sắn
Nứt nẻ chân cha tất tả ngày giáp hạt
Áo tơi ngửa mặt nhìn trời

Những hoàng hôn tiếp nối hoàng hôn
Đường chân trời vời vợi
Mải miết bầy thiên di vẽ đường bay trong tâm tưởng
Biết đâu là nguồn cội
Mẹ ngồi khâu áo cha trên bậu cửa đầy nắng
Chiếc áo thâm kim vá chằng vá đụp
Nồng giọt nắng mưa

Về lại cánh đồng ngày lúa trĩu bông
Quyện bàn chân hương mùa vấn vít
Ùa vào tôi ban mai rạo rực
Nụ cười quê hương tỏa nắng ngọt lành…

Tương tư mùa hạ cũ

Ta về
phơi tiếng ve trưa
thương bươm bướm trắng đường xưa dỗi hờn

Ta về
như thể buồn hơn
thềm rêu trường cũ
trống dồn chia tay

Đôi dòng lưu bút mờ phai
ta về tìm lại
tháng ngày cũ xưa
vẫn là mưa nắng, nắng mưa
tiếng ve chung thủy sớm trưa hao gầy

Ta về
nghe mắt nhòe cay
thương ai áo trắng ngang vai tóc thề
phượng hồng rắc lối bùa mê
câu thơ mực tím vụng về tương tư

Ta về
hạ cũ hình như
hộc bàn sót lại tình thư năm nào…

Bolero sớm mai

Những sớm mai không thể buồn hơn
Sướt mướt cọng mưa chìm trong nhịp Bolero ủ rũ
Cành hoa mười giờ tím ngắt trong sân
Quên rồi lời hẹn ngày chủ nhật

Đừng chạm vào câu thơ
Đừng hát mãi bài tình ca đã cũ
Trời hết mây rồi sao mưa vẫn còn trầm cảm
Có thể lòng ai chưa tan hết u hoài

Thả lưng chừng nhịp mưa
Nhịp Bolero chìm tắt
Không thể níu tàn âm dang dở
Những sớm mai cứ hoen buồn

Ngày nắng lần lữa
Như thể đồng lõa cùng sự ảm đạm
Bờ rào thoáng hiện tiếng chim sũng nước
Có thể nào thanh tẩy một ban mai?

T.B