Bóng tối làm sân khấu cho những giấc mơ – Thơ Bạch Diệp

631

Nhà thơ Bạch Diệp

 

Lá trắng

Em ngủ ấm trong túi áo anh suốt một ngày

hôm đó trời màu lam và gió chiều thật nhẹ

em nghe tim anh hát bài ca trìu mến

khúc mùa hạ du dương tiếng vĩ cầm

mặt trời xa

anh rất gần…

 

Em nghe

những ngọn gió từ cánh đồng trắng sương mùa gặt

dòng sông thu hương buồn phảng phất

tiếng vạc kêu người cô tịch trắng rừng khuya

 

Rồi một ngày lá bay đi cùng trăng

khát nụ cười anh thơm hương mật ong giữa rừng hoa dại

ngày dịu dàng

trong túi áo anh 

trời không nắng

 

Em hóa thành chiếc lá non xanh…

 

Những câu chuyện không đầu không cuối

Đêm làm sân khấu cho cuộc trình diễn ngày

Các tấu trò câm

Chằng chịt những câu chuyện không thể đóng khung

Va vào đêm bật ngược

 

Một ngọn nến cháy mùi sáp ong

Tôi mang váy áo màu thu và rừng

Họ chôn tôi cùng với ánh trăng

Bằng những câu chuyện không đầu không cuối

 

Như bước chân con thú hiền từ

Men theo gió lạnh lùng gieo rắc

Những cái nút chai chiếc gai hoa hồng và ánh mắt

Đôi khi có nhiều thứ sinh ra đâu phải tốt nhất cho con người

 

Đêm đặc

Không thể chìa tay

Chỉ còn tôi và ánh trăng ảo hoặc

Nghe những bước chân vội vàng trên đất

Họ vẫn thở và yêu

Quanh chiếc đu quay mỏi mệt

Không sợ hãi

Sao tôi lại khóc

Những câu chuyện

Mặt trời bỡn cợt và đã mang theo

 

Bóng tối làm sân khấu cho những giấc mơ

Nơi sạch sẽ bình yên và sáng sủa

Dòng kí ức trắng không tì vết

Ảo vọng cuối cùng cho giấc ngủ chưa kịp xưng tên…

 

Giao mùa

Khi đàn chim bay đi

Chuyến xe mùa đông đổ dốc

Một giây khắc lãng quên êm ái

Mùa qua hiên nhà

 

Ta cược với mình 

Chẳng còn gì hơn đâu

Một ngày ta đứng giữa khoảng không

Trên đầu là bầu trời xanh ngắt

Nhìn những con đường ta qua trong lặng im bình thản

Thôi

Ta dừng lại ở đây. 

 

Sao cái dáng nhìn nghiêng bất chợt làm ta đau

Hôm ấy biển nổi cơn dông 

Người nói sợ sóng cuốn ta đi mất

Người nói đừng tìm nữa 

Những cơn đau rất dài

Và mưa sẽ không bao giờ dứt. 

 

Chiều nay

Đàn chim ngủ suốt mùa đông đập cánh trở về

Nâng khuôn mặt trước gương thuần khiết

Cảm ơn giây khắc lãng quên

Ta biết

Ngày mai trời sẽ xanh.

 

Với người bên kia đường

khuya lắm rồi

gió thôi rung rèm cửa

mi mắt đèn mệt mỏi

sao người không về

 

ta vào ra cùng trăng

muốn nói một câu mà không thể cất lời

tiếng thở dài lạnh như sương luồn qua cổ áo

cuốn sách trên bàn để mở 

những khu phố 

 trong bức tranh sơn dầu đã ngủ

người ho và cúi đầu

 

người đợi ai bên đường 

phía bên kia dòng sông

phía bên kia bầu trời

ta muốn bay lên một lần 

như chiếc lá đậu xuống vai người thật nhẹ

biết đâu người đang mơ

một giấc mơ thật ấm

sao bóng người cô độc giữa mùa đông

 

ở đây những ngày mưa quá dài

nên kỉ niệm cứ như mưa 

 quanh quẩn theo ta không dứt

phố như bàn tay nhỏ 

hứng lấy là tràn ra nỗi buồn

 

ta biết mình cũng thuộc về chốn nào đó xa xôi

chẳng phải nơi này

nhưng ta vẫn đứng đây

hư hao như vầng trăng khuyết 

 

ta đã nghĩ trên thế gian này

ta là người cô độc nhất

sao người ngồi kia

 

đêm vờ bình yên 

và chúng ta

chia sẻ sự lặng thinh xa lạ…

B.D