Bữa cơm chiều khuyết mòn nỗi đau – Thơ Nguyễn Hải Triều

690

Nhà thơ Nguyễn Hải Triều 

 

Thơ dưới đáy ba lô

Bài thơ bạn tôi dưới đáy ba lô

Trăng soi rừng le rừng khọt

Chiến binh giày thô áo bạc

Bước quân đi khuya khoắt những con đường

Một thời trai trận mạc rẻo biên cương…

 

Bài thơ viết nửa chừng

Trải lời ru sông xa kể về nỗi nhớ

Trải trắng đồng cò bay nơi đàn em bé dại

Nơi chiều chiều mắt mẹ ngóng tìm

Bóng quê nhà mờ mịt mỏi đường chim

 

Đã tận cùng lối mòn hun hút cỏ xanh

Hun hút đợi tháng ngày biệt xứ

Mang theo giấc chiêm bao về dòng sông

Ngụm nước hiếm hoi lưng nắp bi đông

Dành cho bạn vượt qua cơn khát

Gói lương khô đã kịp ăn đâu mà về với đất

Khúc khuỷu rừng biên bom pháo dậy trời…

 

Câu thơ bạn tôi

Mơ khúc khải hoàn ca

Đêm vượt chốt trời đầy mây và gió

Ngọn lửa ấm giữa rừng ôm đàn vỗ bài thơ cũ

“Sông Hồng chẳng phải xưa sông Dịch

Ta hát hoài câu nhất khứ hề…” (*)

 

Chiến dịch mùa khô đỏ ký ức bạn bè

Câu thơ bay qua triền sông đồi cao

Bay qua ngút ngàn rừng le nghiêng nghiêng sườn núi

Nơi bạn nằm quạnh quẽ nấm đất liêu xiêu

Bia mộ khắc tên vội vã

Sợi mưa se săm lệch xô trời xa xứ lạ

Tháng năm khắc khoải đường về…

 

Mấy chục mùa đi lau trắng đất quê

Đồng đội đã già tóc muối sương tuổi trời

Cỗi cằn chuyện áo cơm tất bật

Già đi những mất mát đời thường

Chỉ còn lại trong mỗi xa vời

Bài thơ mềm trang giấy cũ

Đau đáu cánh rừng xưa…

Quê nhà, tháng 7/2015

(*) Thơ của Thâm Tâm

 

Chiều mưa bên mộ bạn 

(Viết cho Thuận)

Như chiếc lá thanh thản lìa cành

Mày nằm lại bình yên giấc ngủ

Cứ điểm quân thù cháy trong nắng dội

Riêng nỗi đau không nói được bằng lời

 

Cánh võng chiều nào tăng mỏng chơi vơi

Đồng đội ướt cơn mưa rừng biên giới

Nhớ cơn sốt nhường nhau tấm áo

Chuyện quê hương kể dài qua đêm…

 

Mày nằm lại “Xa-em” *

Kỷ niệm chúng tau luôn nhớ

Một lần xung phong chốt thù rực lửa

Đôi mắt rưng rưng khi ôm xác bạn bè

 

Biên giới mùa khô bên cánh rừng le

Đơn vị rút về hậu cứ

Đọc lá thư nhớ ngày nhập ngũ

Quê mình mùa mưa rảnh mạ xanh rờn…

 

Dáng mẹ gầy manh áo vá nhiều hơn

Mày còn nhắc trước khi vào trận đánh

Pret-vi-hia xa xứ mình ngàn dặm

Cánh đồng xanh màu đất quê hương!

 

Mai tau về ba lô nặng trên lưng

Hành trang một thời trai trẻ

Biên giới chiều nay mưa nhiều đến thế

Biết làm sao che chỗ bạn tôi nằm!

 

Mai chúng tau về

                một nỗi nhớ xa xăm…

Pret-vi-hia, mùa khô 1984

* Xã Em, một địa danh ở tỉnh Pret-vi-hia – Kampuchia

 

Thượng Đức

Sẽ mãi là những khúc ca về năm tháng

Có bàn tay mẹ run run cầm vào âu lo và khát vọng

Bữa cơm chiều khuyết mòn nỗi đau

Ngày anh đi lá sầu đông trước ngõ đã xanh màu…

 

Sẽ là ngọn gió hát vào quá khứ

Hoài niệm con đường bụi mờ dấu chân hành quân

Ánh lửa bập bùng. Đêm qua sông ngụp lặn bóng trăng vàng

Dòng sông soi mắt mẹ cười trên bến đò bữa anh sang

 

Sẽ là nỗi nhớ khôn nguôi trong mỗi đời người

Về chiến công năm ấy

Phút giây anh băng qua hàng rào lùng nhùng thép gai bật máu

Khói đạn mịt trời nơi cửa mở buổi bình minh…

 

Sẽ còn đây Ba Khe Gò Mồ Côi Gò Cấm An Điềm

Tiếng súng dội vào ký ức

Dội vào mưa nắng thời gian khát khao ước mơ hiện thực

Hoa trái đầy cành tình người chín mọng đời nhau

 

Sẽ còn dáng tượng đài tạc dấu mai sau

Để tôi và em và cuộc đời tròn môi câu hát

Thượng Đức. Khúc ca một thời oanh liệt

Cho Vu Gia sông mẹ mãi xanh dòng…

Tháng 7.2009

 

Mang Zang*

(Một ngày về thăm chốn cũ)

Về tìm lục bát tha hương

Ba mươi năm đã mù sương mắt người!

 

Đỉnh đèo gặp gió mồ côi

Cơn mưa giăng áo bạn tôi bạc màu

Chòng chành ký ức cỏ lau

Tuổi xuân đi đã trắng màu thời gian

 

Mây xưa mấy độ trăng tàn

Đường xưa ướm trải bước chân chinh hồ

Rừng xưa mắt lá ngủ khô

Bàn chân xưa giọt nắng xô cuối ghềnh!

 

Tìm xưa đâu khoảng nổi nênh

Trăng xưa khuyết bóng mùa lên kẻ về

Con chồn bay nỗi nhớ quê

Cơn đau xưa tím giấc mê một đời

 

Tìm em tôi tìm người ơi

Mangzang thuở ấy ừ thôi bãi bờ

Gót mòn suối Lạnh đá trơ

Đường cong rợp bóng núi mờ trăm năm

 

Nơi đâu dấu võng bạn nằm

Nơi đâu chiến trận xa xăm mắt người

Nơi đâu áo bạc một thời

Nơi đâu nghiêng ngửa mỏi đời mai sương

 

Về tìm lục bát tha hương

Ba mươi năm đã mù sương mắt người!

Chớm Đông 2012

* Tên một ngọn đèo ở Tây Nguyên

N.H.T