Bước qua lối mộng xuân thì – Chùm thơ Lê Thanh Hùng

85

(Vanchuongphuongnam.vn) – Em, người đàn bà đi qua thời vụng dại/ Dỗ giấc hoàng hôn, ngoái lại tuổi ba mươi…

Bước qua lối mộng xuân thì

 

Em, người đàn bà đi qua thời vụng dại

Dỗ giấc hoàng hôn, ngoái lại tuổi ba mươi

Tia nắng cuối ngày, treo tiếng cười trẻ mãi

Hoa trái còn đây, rờ rỡ nét xanh tươi

                            

Người đàn bà xuân thì, tròn căng mộng tưởng

Nắng nhạt đã phai dần, vơ vẩn lần quanh

Nghiêng lệch đôi vai trần, ngần ngừ độ lượng

Chao đảo ngày đi, cơn gió mới dỗ dành

                             

Quẩn rối lòng miên man, nổi niềm cay đắng

Sao nắng cứ đong đưa, ngang dọc đường quê

Nghe xa vắng bến xuân, ru chiều phẳng lặng

Có mỏi mòn chưa? hoa cỏ lạc lối về

                           

Em cứ đứng bâng khuâng, bên đường bất chợt

Nắng quái trùng triềng, dang dở bước phiêu linh

Như còn nguyên đây, thiếu phụ hồng phơn phớt

Sữa làm sao cái sai đã đúng quy trình

                          

Đừng hoang tưởng có một hôm nào ngựa trắng

Sẽ đón em đi, trong nắng sớm nuột nà

Hạnh phúc đã đan cài khổ đau dai dẳng

Mà tự mình phải bươn trải để vượt qua…

 

Có một chiều xa

 

Em bước qua một cuộc tình buồn

Nghe mồ côi, đoạn đời đổ vỡ

Như sông xa nguồn gờn gợn lợ

Dập duềnh trôi trống vắng trăng suông

                    

Mơ hồ rơi thảng thốt điều gì?

Bỗng òa vỡ chiều trong tiếng vọng

Dĩ vãng khép, ngượng ngùng mở đóng

Ru tình buồn gượng nhẹ bẵng đi

                     

Gió chiều đi, bong vỡ xác xơ

Con nước đổ xuôi dòng líu ríu

Chiếc xuồng câu dật dờ ngượng ngịu

Lặng lẽ trôi, bỏ bến xa bờ

                   

Một chiều xa, ngày tháng quạnh hiu

Em tươi trẻ, òa cong vòng sống

Bóng nắng đưa, dập duềnh xao động

Mờ xa dần, váng vất cô liêu…

 

Xa biển về đồng

 

Anh về thôi, xa biển về đồng

Nơi tuổi trẻ neo bờ cát trắng

Con sóng bạc, xao tình phẳng lặng

Trải ngập bờ, sâu lắng mênh mông

                   

Sóng bâng quơ, ngời đãy lưới rùng

Thương con ruốc, hết mình thành mắm

Bánh tráng giòn tan chiều xanh thẳm

Trong vắt tiếng cười góc cạnh trẻ trung

                   

Về ruộng rẫy, đồi cao, triền thấp

Mùa măng non, lại nhớ cá mòi

Nhớ đôi mắt cứ nhìn chằm chặp

Rối bước, quẩn bờ, anh lẻ loi

                   

Anh về cuốc lật ngày xưa lại

Thở giốc, bên đồi nắng đăm chiêu

Bỗng quay quắt, dáng người con gái

Đứng chôn chân kéo lưới trong chiều…

 

L.T.H