Buổi đầu biết nhớ mùa xuân – Thơ Hoài Thơ

71

Tác giả Hoài Thơ

 

Xuân buồn vì vắng bóng em

Em không về xuân vui cũng bằng thừa

Miền yêu xưa chỉ mình anh lẻ bóng

Hàng cây khô khép nép buồn mong ngóng

Bóng người xa chẳng ghé lại một lần

 

Xuân đầu mùa lạnh như gió nàng bân

Sương rơi nhẹ lòng buồn không thể nói

Thầm lặng lẽ nhìn về miền sương khói

Tan nát lòng đau nhói trái tim khan

 

Em không về xuân đến buồn mênh mang

Anh lặng lẽ đếm dòng người xuôi ngược

Phố vẫn vậy sao chỉ anh lẻ bước

Thương đời mình! Thương cả số phận em

 

Khắc khoải chờ mong em đến từng đêm

Thêm một lần mình dìu nhau qua phố

Nụ hôn rơi lối xưa chiều mưa đổ

Xuân nồng nàn! Anh đau khổ em ơi

 

Mong tình đẹp tựa mai vàng

Mỗi năm mai vàng nở

Đẹp tựa một cuộc tình

Chắc là ta nặng nợ

Cách xa lòng không quên

 

Giấu nhớ vào đêm tối

Dối buồn vào tận tim

Rượu nát hồn bối rối

Người ở đâu… mãi tìm

 

Xuân rơi ngập lối về

Cửa lòng luôn khép kín

Ta đi giữa cơn mê

Bao mùa xuân bịn rịn

 

Hoa nở thắm muôn nơi

Cúc đơm mùa thương nhớ

Đếm bao lần chơi vơi

Đếm bao lần trắc trở

 

Ước mùa thơm sắc cỏ

Vàng mãi những cành mai

Mong tình yêu mãi nở

Khơi giọt tình chẳng phai

 

Buổi đầu biết nhớ mùa xuân

Về vá lại tháng ngày của dại khờ

Tuổi ngô ngơ dưới sân trường đầy nắng

Thả hồn trôi nguyên vẹn một màu trắng

Mắt hạt huyền áo lụa vướng hồn thơ

 

Thương trang sách nhớ vườn cỏ ven bờ

Đời gõ cửa nắng mưa không biết sợ

Cứ vô tư như mùa xuân đang nở

Đường xuân rơi những bước nhỏ đêm rằm

 

Cùng nhau ru phím nhạc tình đầu năm

Khoe áo mới khi mùa xuân vừa đến

Ta ôn lại những vui buồn thương mến

Như buổi đầu biết nhớ một mùa xuân

H.T