Cà phê Dinh – Chùm thơ của Trần Ngọc Phượng

347

(Vanchuongphuongnam.vn) – Cà phê Dinh sáng nay đổi khác/ Gió thiên nhiên như thuở hoà bình/ Cho người người tụ hồn về tưởng nhớ/ Còn bồi hồi thương thuở chiến tranh.

Nhà thơ Trần Ngọc Phượng

Cà phê Dinh*

 

Cà phê Dinh,Tháng Tư lịch sử

Ngồi cùng nhau ôn lại tích xưa

Lá giờ xanh hẹn trời thắp nắng

Sáng bừng lên cho tổ quốc ghi danh

 

Người lại qua dập dìu xe cộ

Trẻ đùa vui trên nắm đất, cỏ xanh

Người và người đi tìm giọt máu

Dấu chân nào còn lấm bước cha anh

 

Buổi chiến tranh giờ này trắng tóc

Các cụ ngồi ngơ ngác giọt cà phê

Những máu xương thấm trong lịch sử

Theo đắng cay lặng lẽ gợi về

 

Đêm Trường Sơn ngóng về quê mẹ

Tiếng tắc kè khắc khoải nhớ mong

Vầng dương nhú bồn chồn… Giục giã

Ngày trở về năm tháng hút mù tăm

 

Còn bao người không được trở về đây

Thương bạn tôi nằm lại nơi rừng thẳm

Ngày thống nhất vỡ òa vui thắng trận

Vết cắt xưa đã liền lại thịt da

 

Cà phê Dinh sáng nay đổi khác

Gió thiên nhiên như thuở hoà bình

Cho người người tụ hồn về tưởng nhớ

Còn bồi hồi thương thuở chiến tranh.

Bến không chồng

 

Qua bao tượng đài Liệt sỹ

 Nơi miền Tổ Quốc ghi công

Về đây cúi đầu lặng lẽ

Nước mắt rơi “Bến không chồng”

 

 Thụy Liên nước chảy xuôi dòng

 Bến xưa ,người đi kẻ ở

Một thời đạn bom khói lửa

Tháng năm dắt díu xuân thì

 

Người đi trống dong cờ mở

 Trai làng biền biệt ra đi

 Thương bao phận đời con gái

 Chày đêm giếng giã não nề

 

Môi cười kiêu sa chết lặng

Cô đơn từng giọt máu hồng

Mắt ai tím vào xa vắng

Đạn bom xé bến không chồng

 

 Người đi sao chẳng trở về

Bao năm cắm sào bến đợi

Thương những ai mơ làm mẹ

Những ai khao khát đầu đời

 

Người đi dồn dập quân hành

 Giã từ quê hương buổi ấy

Xót xa những thời con gái

Tình yêu số phận người mang

 

Thương quê hương thời lửa khói

Hẹn người bên núi vong  phu

Bến không chồng người đi mãi

Chuông chùa vọng một lời ru.

T.N.P