Cánh chim cô đơn – Chùm thơ Thiên Di

777


Nhà thơ Thiên Di.

Quên!

Em muốn đến một hành tinh xa xôi
xây lại mùa xuân mới
liệu anh có nhớ không
khi tháng ngày xa vời vợi
lòng anh còn có em?

Trong không gian hoang vắng và tinh khôi
một thế giới huy hoàng không còn chiến tranh, dịch bệnh
khép chặt cánh cổng thời gian
những ngày hiu quạnh
những đêm thở dài
mấy ai quan tâm nỗi buồn của ai.

Em muốn bay xuyên qua những đám mây
vào lỗ hổng thời gian hun hút
không còn đường về
ước muốn xa xỉ
để một người tiếc nuối
như tiếc ánh sao băng rụng cuối trời.

Những giọt sương như lời nguyện cầu
bầu trời dâng cho đêm tối
em có lỗi gì khi yêu anh?
em có lỗi gì khi quên anh?

4/12/2021

Cánh chim cô đơn

Có ai biết một ngày tim sẽ đau
có ai biết khi ngày tàn nắng trôi về đâu
đêm lặng nghe giọt thời gian đang khóc
giữa em và anh là những lũng sầu.

Cỏ rẽ gió về như sóng gợn
rêu buồn in dấu tháng năm trôi
trong giấc mơ lòng cô đơn biết mấy
khi những câu ca bay mất về trời.

Không! em không xót xa khi chiều gió lạnh
đời phiêu du mưa bão có là gì
em chỉ xót những vần thơ rũ cánh
trên tấm khăn voan khát vọng hỏi còn chi.

Lòng hoang vắng như vườn lá rụng
giọt mưa thu ướt đẫm trên môi
xao xác quanh em những lời giã biệt
dốc cạn chén đời… xoã cánh chim rơi…

12/12/2021

Mùa giáng sinh 

Thả những bước hồn phiêu du đồi mộng
Hạt nắng vàng nhảy nhót buổi bình minh
Phút an yên dịu dàng con tim hót
Bỏ sau lưng phiền muộn đón ngày xanh.

Bước khe khẽ, muôn tơ rung xao động
Nhè nhẹ thôi đừng làm rối cỏ mềm
Có chiếc lá đêm qua đi ngủ muộn
Trên đồi hoa nắng ghé nụ môi hôn.

Ngày thức dậy, đón Giáng Sinh trần thế
Tiếng dương cầm nhỏ giọt nắng trong veo
Những nỗi buồn bỏ quên cùng bóng tối
Muôn cánh hoa chở ngọn gió bay theo.

Cùng tận hưởng phút dạo chơi trần thế
Bước nhẹ thênh run rẩy khói bụi vàng
Pha màu mới lên bầu trời đông giá
Đón Giáng sinh về khắp cõi nhân gian.

9/12/2021

Niệm khúc

Trên những lối mòn ngày xưa
cành khô đã lấp
mùa đông đã khuất
chỉ còn màu cỏ gãy nhắc thời gian
kỷ niệm phai vàng
hình ảnh thoáng qua
như khoảng trời không mây
lạnh vắng

không phải lời em cay đắng
không phải em
không phải là em
không phải nước mắt
là mưa lạnh bên đời
ngày em đau nỗi đau của anh
đêm khóc niệm khúc cùng anh
bờ cỏ nghiêng một tiếng thở dài nhung nhớ

không còn em
không còn anh
không còn đường về
nơi mùa xuân xưa cũ
chỉ còn đom đóm xanh xao
đêm đêm vẫn bay tìm…

trong mưa bụi thoảng lời anh khe khẽ
đừng khóc
đừng khóc nhé
Bê Thơ
kỷ niệm đã khô mùa lá dội
cơn mưa nhỏ làm sao tưới nổi
kỷ niệm như cây chết giữa mùa đông

em thì thầm với hạt mưa trong
em ru khe khẽ những hàng mưa đắng
không khóc đâu
không khóc đâu
chỉ là những giọt mưa thôi…

16/11/2021

T.D