Cánh hoa bay – Chùm thơ của Lê Gia Hoài

943

(Vanchuongphuongnam.vn) – Anh dừng lại hỏi hoàng hôn xa ngái/ Tóc thề xưa nay đã lạc phương nào/ Một mình anh ôm nỗi buồn hoang hoải/ Cất lòng mình vào tiếng gió lao xao.

Nhà thơ Lê Gia Hoài

Ngày xưa

 

Ngày xưa em hờn dỗi

Gió trở mùa sang đông

Áo tôi lem bùn đất

Rét mướt giăng đầy đồng

 

Ngày xưa em ngồi khóc

Trời bỗng dưng mưa ngâu

Tóc tôi hoe hoe cháy

Chớp rạch ngang trên đầu.

 

Giờ làm dâu xứ lạ

Ai hờn dỗi thay em

Để trò chơi ngày cũ

Chẳng còn ai bắt đền

 

Giờ tình đầu tan úa

Nước mắt xưa để dành

Em có còn ngồi khóc

Đếm giọt buồn thay anh!

 

Chiều biếc

 

Có một chiều tím biếc ở trong anh

Mây trinh nữ kết thành hoa phượng nhớ

Cánh mỏng manh rụng đầy bên trang vở

Cho yêu thương cháy đỏ nắng mùa sang.

 

Có một chiều mình anh bước lang thang

Trên con đường ngập tràn hương hoa cỏ

Đếm bước chân em về ngang lối nhỏ

Nghe xôn xao tiếng gió dậy trong lòng.

 

Có một chiều bầy chim sáo qua sông

Mưa rơi bay trên cánh đồng xa ngái

Tóc em buông thôi hết thời con gái

Nỗi niềm riêng trả lại nắng sân trường.

 

Có một chiều anh ngồi đếm nhớ thương

Nơi quán quen góc đường ngày cuối hạ

Em không về… hoàng hôn mong manh quá

Để tiếng ve cũng hóa những mong chờ.

 

Có một chiều… chiều ấy đã thành thơ!

Ảnh minh họa

Cánh hoa bay

 

Anh trở về đường xưa xanh bóng lá

Tìm lại mình trong kí ức xa xăm

Tìm lại người trong câu thơ mùa cũ

Vô tình quên bên nỗi nhớ thương thầm.

 

Bâng khuâng quá hàng me in dấu nắng

Nụ cười ai xa vắng buổi tan trường

Áo lụa bay vẫn bình yên màu trắng

Cơn gió lùa ướt đẫm vạn lời thương.

 

Thấy lặng im vầng mây trôi góc lớp

Cánh hoa bay khắc khoải những mong chờ

Ai đã quên những ngày xưa thương mến

Để phượng hồng giờ lẻ bóng bơ vơ.

 

Anh dừng lại hỏi hoàng hôn xa ngái

Tóc thề xưa nay đã lạc phương nào

Một mình anh ôm nỗi buồn hoang hoải

Cất lòng mình vào tiếng gió lao xao.

L.G.H