Câu thơ cũ ví từng phân hạnh phúc – Thơ Trần Mai Ngân

907

Tác giả Trần Mai Ngân 

 

Chỉ còn in dấu nụ cười 

Trên tấm ảnh…

Chúng ta chỉ còn in dấu nụ cười

Không phai nhạt theo năm dài khốn khó

Mắt môi cũ in hình hài méo mó

Đâu tròn nguyên như của thuở ban đầu…

 

Câu thơ cũ ví từng phân hạnh phúc

Như sâu đo tôi đã gửi cho người

Buông đôi tay số phận cũng mỉm cười

Ta sánh bước hay là ta lạc bước! 

 

Trên tấm ảnh

Vẫn còn nguyên khuôn thước

Chuyện trăm năm nào đã gọi vàng phai

Nếu một mai và nếu có một mai

Tôi vẫn thế nói lời xin xưng tội

 

Chúa Phật nào cần chi đâu cứu rỗi

Khi chúng ta đã nguyện thệ cùng nhau

Dẫu vui buồn hay có lắm đớn đau

Cũng gánh chịu than van chi lầm lỡ

 

Trăm hương hoa những đêm dài bỡ ngỡ 

Cũng lặng im, trăng có khóc với người

Cánh đồng hoa đã một sớm thắm tươi

Tôi hoài vọng tìm chi điều bất tận!

 

Cổ độ  

Hư hao về cổ độ

Tìm lại hình hài tôi

Trải lòng xưa tuế nguyệt

Dẫu đời bạc như vôi! 

 

Khách lữ hành si ngây

Dáng hoa hình vô lượng

Vẫn hết ý hết lòng

Tình con sóng bềnh bồng…

 

Biết hư vô hoài mong

Đá mòn chờ bến sông

Vạn nghìn năm tuyệt vọng

Sinh tử cũng một dòng

 

Cổ độ thôi tôi về

Trên đầu vòng nguyệt quế

Lỡ thủy chung câu thề

Nên chìm bến sông mê!

 

 Lỡ thủy chung câu thề

 Nên chìm bến sông mê! 

 

Trà Leng ơi!

11 ngôi nhà bên bờ suối

Ở đó có những đôi vợ chồng hiền hoà hạnh phúc

Cuộc sống giản đơn không lợi danh chen chúc

Họ trồng hoa màu đánh cá đổi bữa cơm…

 

Bỗng một hôm… một hôm…

Thiên nhiên nổi giận san bằng trong bùn cát

Không kịp hốt hoảng không kịp nguyện cầu… không thể làm gì khác

Họ ra đi trong đôi mắt ngỡ ngàng mở trừng trừng và hỏi tại sao…

 

Người mẹ ra đi khi đang ru con ngủ 

Lời ru chưa tròn con còn cười với mẹ ư a…

Líu ríu ngoài sân có tiếng đàn gà

Kêu chim chíp buổi trưa yên ả

 

Có thể… anh và cô gái hẹn hò cưới gả

Vào mùa đông sau vụ lúa bội thu

Giờ đau thương cùng chôn trong cảnh mịt mù

Ai còn ai trong ngôi làng thơ mộng

 

Có em nhỏ học lớp năm bài tập ngày mai còn dang dở

Và sẽ chẳng bao giờ em đến lớp

Trả cho cô bài đã học thuộc lòng

Em đi mãi tuổi hồng định mệnh…

 

Trà Leng ơi… nước mắt sao khô cạn 

Tôi thét gào kêu sảng chẳng thành câu

Trăm năm còn mãi nỗi sầu

Dân tôi khốn khó một mầu tang thương…

T.M.N