Chạm vào mưa – Thơ Hạ Nguyên

Ảnh minh họa – Nguồn: internet

 

Đâu phải tại thu về 

Chẳng thèm mơ về tháng Tám nữa đâu

Nào phải tại mưa Ngâu nên lấy cớ dỗi hờn khiến người ta ngúng nguẩy 

Vừa chạm vào thu mà bâng khuâng thấy 

Lá rụng đầy thềm.

 

Chẳng thèm đong cho nỗi nhớ mãi dày thêm

Mặc kệ đêm quên ru cho vầng trăng ngon giấc

Người cứ đi về phía chân trời cháy rực

Nơi ta đốt lên niềm thao thức lúc thu về

 

Chẳng thèm đếm đã đánh rơi bao nhiêu câu thề

Bao nhiêu lần xin lỗi, thứ tha những lúc lạc đường để mà kể lể

Cũng không còn ghi lại bao nhiêu lần tiễn đưa trong mùa Ngâu như thế 

Bao nhiêu lần nước mắt hoà trong mưa

 

Vẫn biết bây giờ chúng mình đã khác ngày xưa 

Nhưng yêu thương chưa bao giờ là cũ 

Thu mới nhón gót ngoài vườn lòng đã mềm như cành liễu rủ 

Thèm một vòng tay ôm trọn lúc heo may về

 

Cũng bởi vì duyên nên mới giận hờn và thấy đợi chờ dài lê thê 

Thấy tháng Tám buồn tênh khi một mình lang thang dạo phố

Ừ thì yêu nên người ta mới nhớ

Sao phải cười trừ 

 

Có những thứ trôi qua chẳng thể đắp bù

Cũng chẳng thể tạm dừng rồi sau này tiếp tục

Chẳng thể tắm hai lần trên một dòng sông là điều chúng ta cùng nhận thức

Nên rót cạn nồng nàn khi còn được hạnh phúc bên nhau

 

Có phải cứ tìm là sẽ gặp được đâu?

23/8/20

 

Hò hẹn cùng tháng Tám 

Tháng Tám rồi mình về với nhau thôi 

Cho đêm không mồ côi đếm giọt thương giọt nhớ 

Cho trái sấu ngọt môi mềm rụng vào bàn tay nhỏ 

Cho tay đan tay say giấc mộng canh dài 

 

Tháng Tám tiết trời se lạnh mỗi sớm mai

Thèm một bờ vai ấm êm để tựa

Thèm cái ôm nồng nàn hoà nhịp cùng hơi thở

Thèm nghe tiếng cười làm vỡ nắng vàng mơ

 

Tháng Tám rồi mình cùng nhau viết tiếp bài thơ

Trang vở học trò ướp hương thu ngan ngát

Trái thị trên cành đong đưa theo lời anh hát

Bình yên chỉ thế thôi 

 

Tháng Tám rồi có bao nhiêu người chung đôi

Dệt giấc mơ hạnh phúc 

Cha mẹ hai bên gia đình mình cũng giục

Tính chuyện trăm năm 

 

Tháng Tám rồi anh có về không?

4/8/20

     

Chạm vào mưa 

Em lặng thầm đi nhặt lá mùa thu

Khi những cơn mưa đuổi nhau va vào nỗi nhớ 

Chiều nay một mình xuống phố

Heo may níu áo theo về 

 

Mùa Ngâu năm nào cũng kéo dài lê thê 

Buồn tái tê như nỗi lòng kẻ đợi

Đêm tịch liêu gió mặc nhiên cứ thổi 

Có ánh sao rơi ở phía cuối chân trời 

 

Thương người đàn bà đi vớt ánh trăng rơi

Trên dòng nước 

Ảo ảnh mà ngỡ rằng có được

Cả vầng trăng viên mãn căng đầy

 

Thương đứa trẻ co ro nép bên hiên mời khách đánh giày 

Mơ bữa cơm no bụng

Thương mẹ già chiều chiều ra ngõ nghèo đứng ngóng 

Đợi con về

 

Thương người rời quê

Đêm nằm đếm mưa mong trời mau sáng

Gánh hàng đêm qua chưa kịp bán 

Xót xa 

 

Nỗi buồn của em so với người ta 

Có gì đáng giá

Nhưng sợ cô đơn khiến lòng hoá đá

Suốt tháng năm dài

 

Ước niềm vui chia đều như tia nắng ban mai.

2/8/20

H.N