Chân tôi giẫm phải mùa tan tác – Thơ Kim Thảo Bùi

758

Tác giả Kim Thảo Bùi 

Sắc thu màu nhớ  

Người thả về chi màu thu nhớ 

Để tình vàng võ dưới trời mơ 

Chân tôi giẫm phải mùa tan tác

Từng bước bâng khuâng buớc dại khờ 

 

Heo may xào xạc đong đưa lá

Rụng xuống đôi vai mấy nhịp buồn 

Trên bến trời xa hoàng hôn vắng

Nắng ngã bờ tôi màu tím thương 

 

Tôi về nghe nửa mùa thu khóc 

Gió rít đồi thương đẫm sương mù 

Tiếng thơ réo rắt dòng hư ảo

Tình hồng dĩ vãng một tàn thu

 

Vàng khung trời nhớ thu lồng lộng 

Lướt oằn rũ bóng sầu héo hon 

Rong rêu phong kín hồn thơ nhạt

Bạc trắng thời gian dấu cỏ mòn.

 

Chốn cũ mây ngàn

Ngày xưa trên bến mộng mơ

Gió chiều mơn man tà áo

Cầm tay em, anh khẽ bảo 

Tình ơi! Xin nhớ đợi chờ

 

Một ngày nắng rơi đầu ngõ

Nhạt dần khuất bóng người đi

Hoàng hôn tím loang màu nhớ

Núi đồi khóc buổi phân ly

 

Anh về ngày tháng xa xôi

Nhớ không chút tình lưu luyến

Còn em đắm trong hoài niệm

Mãi theo nhau phía chân trời

 

Rồi hôm ấy, chiều hôm ấy

Mùa thu đọng đáy mắt em

Màu hoa xưa em nhặt lấy

Tình đầu không thể nguôi quên

 

Mưa ướt sũng cánh bằng lăng

Đường xưa dấu chân mòn mỏi

Những lời yêu chưa kịp nói

Để giờ phụ người sang ngang

 

Để rồi chốn cũ chiều nay

Mình em với lòng hoang dại

Mây cuốn người đi xa mãi

Nhớ thương rạn tháng năm dài.

 

Nơi ấy buồn trông

Nơi ấy bây giờ mùa mưa lũ

Hoang vắng mình em ngơ ngẩn trông

Buồn phơi cánh nhạn cùng mây nước

Thương lắm miền Trung một tấm lòng

 

Xưa em áo tím chiều Vỹ Dạ

Câu hò vang quyện gió sông Hương

Hoàng hôn bến Ngự màu ly biệt

Thương tiếc đôi mình đứa mỗi phương 

 

Đã mấy lần thu rồi em hỡi

Đời vẫn ngược xuôi vạn nẻo đường

Dõi theo chiếc lá buồn diệu vợi

Rớt rụng trong tôi nỗi xót thương

 

Dòng sông vẫn chảy đời phiêu bạt

Lệ thầm theo sóng miệt mài trôi

Sông nhặt nước mắt đời nông nổi

Thành biển trầm luân một kiếp người 

 

Chốn nơi nào đó có phẳng lặng

Cho em đến trút cởi oan khiên 

Lơ đãng chim trời bay khuất lối

Mộng mải xa vời mộng muôn miên 

 

Tôi muốn gom nắng vàng sót lại

Tặng em sưởi ấm lại giấc mơ

Chỉ thấy mây trôi chở khờ dại

Với tiếng gió chiều vọng vu vơ.

T.K.B