Cháy lại tinh khôi – Thơ Đinh Vương Khanh

558

Tác giả Đinh Vương Khanh

 

Cạn 

Ừ thì…

cạn chén đê mê

Vàng trăng

sóng sánh lối về

ngả nghiêng

Chênh chao

hạ trút nỗi niềm

Đêm trường

một bóng cô miên

với đời…

Ừ thì

sầu cũng vậy thôi

Hư không vọng

tiếng ngạo cười phế nhân

Tơ vương

rối nhịp âm đàn

Chìm

trong mắt đợi

hoang tàn mộng say…

 

 

Cháy lại tinh khôi 

Xuân tàn theo tuổi tác

Ngơ ngác mộng trang đài

Ấm nồng chưa kịp cũ

Đã tạ từ giêng hai…

 

Gót hài xuân đỏng đảnh

Rơi trên dấu mùa xưa

Em vô tình chợt đến

Chạm tin yêu… bỗng vừa.

 

Ta chờ em phía hạ

Gom tất cả nắng rồi

Cùng tin yêu thắp lửa

Cháy lại mùa tinh khôi.

 

 

Chiều hạ nhớ 

Anh trở về trên lối cũ thân quen

Hạ đổ nắng, chiều nghiêng tìm em giữa hai miền quên – nhớ

Nghe lòng vụn vỡ…

Ghép lại tên mình cho thỏa ước mong.

 

Có chắc tình mình còn có cũng như không

Khi khoảng cách cứ ngăn chia mỗi người một ngả

Trái tim dần hóa đá…

Theo tháng năm hao gầy?

 

Ghế đá vẫn còn đây

Bằng lăng tím rơi đầy trên lối cũ

Bước ưu tư đi bên đời lặng lẽ

Vấn vương buồn sỏi đá cũng đớn đau.

 

Về đi em! Như ngày ấy bên nhau

Gom mây lại, mượn gió chiều luồn kim may yếm thắm

Ai đó ngượng ngùng ngực phập phồng nấp sau làn áo mỏng

Mơn man tia nắng hé mắt nhìn…

 

Chợt nhận ra mình giữa khoảng trống lặng im

Hạ vẫn cháy, miền đam mê khát cháy

Chiều không em cớ sao buồn đến vậy

Hồn đi hoang ngơ ngẩn, ngẩn ngơ tìm.

Đ.V.K