Chiều nay cố xứ bên hiên vắng – Thơ Lưu Lãng Khách

95

Tác giả Lưu Lãng Khách  

 

Xuân đi qua   

Anh chẳng dám ghìm chân mùa hương sắc

Nàng xuân ơi! Em cứ thản nhiên qua

Để anh đứng bên hiên đời cúi mặt

Đếm tủi hờn nghe lạnh cứa xương da

Em hãy bước chầm chậm thôi xuân nhé!

Cho anh xin vài sợi tóc xuân thì

Để anh thấy chỉ hình như có lẽ

Mình sắp già chẳng xứng với môi mi

Chậm thôi em! Hỡi nàng xuân kiều diễm

Cho anh thêm vài giọt nắng xuân chiều

Để làm dáng cho chút gì kỷ niệm

Điểm tô hồn thơ đẹp nét hoang liêu

Vui biết mấy mỗi lần em bước đến

Ngậm ngùi thay xuân khoác áo ra đi

Thời mã thượng!… Đời tàn theo ngọn nến

Con chim nào đang mỏi cánh thiên di

Hãy cho anh được nhìn em lần nữa

Khi trong anh xuân vẫn ngát hương nồng

Mặc thời gian đã kề gươm cắt cứa

Sẽ điềm nhiên đối diện với thu đông.

Xuân 2020

                           

 

Xuân xa mẹ

Lại một mùa xuân nữa đã về

Lâu rồi viễn phố cũng là quê

Chiều nay cố xứ bên hiên vắng

Có lẽ xuân đang rộn tứ bề

Thấu chăng trong đất trời xuân đó

Mắt mẹ già nua rỏ lệ mờ

Đăm đăm mòn mỏi trông đầu ngõ

Bóng thằng con dại tạc trong mơ

Hay chăng xuân thắm trời viễn xứ

Niêm một hình nhân nhạt nét xuân

Gió khuya e ấp tình xuân nữ

Se thắt lòng kia nghĩa đón mừng

Thiên Ấn cha nằm đau núi ngủ

Trà Giang mẹ đứng xót sông trôi

Sao con chẳng thể về bên mẹ

Khi bước ly hương đã mỏi rồi!

Đầu xuân 2020

 

 

Xuân đầu tiên không cha 

Chiều nay con về thăm

Trời quê hương buồn căm

Mưa rơi! Rơi âm thầm

Còi tàu! Ai tri âm

Ven làng xưa con đi

Trầm hương xông lên mi

Bên mồ cha con gì

Dường ca lời lâm ly

Con ngồi ngoài Bàu Đình

Con ngồi trong câu kinh

Nghe âm xưa ru mình

Hoàng hôn! Bừng tâm linh

Như cầu bơ lang thang

Ôi! Đồng xưa gầy mòn

Con về nghinh xuân tươi

Hay về đưa xuân sang

Xuân đầu tiên không cha

Như mùa thu đang qua

Mong hồn cha phiêu diêu

Vui bình an nơi xa.

L.L.K