Chiều nay sóng ngủ trên bờ – Thơ Bùi Minh Vũ

557

Nhà thơ Bùi Minh Vũ

 

Giọt âm thanh

Những giọt âm thanh đã mất

Mãi mãi còn lại trong vòm trời đen

Tiếng chim kêu chiếc gùi trĩu nặng trên vai em nương rẫy

Quay về buôn mặt trời về núi

Em có nghe tiếng sương rơi

Thánh thót giấc mơ nhỏ xuống đời tôi

Kinh hoàng làng nghèo xơ xác

Giọt âm thanh được ngăn thành đập

Vỡ tan bọt nước trước bình minh

Giọt âm thanh trở thành ngôn ngữ của gió

Lang thang trên bãi nương

Giọt âm thanh lỗ tai lớn của trời

Không còn hình hài bàn tay nhát búa

Những đào bới quá khứ đóng sập cửa hầm

Mỗi bước chân em giọt âm thanh chậm chạp

Và cái bụng của nó chướng lên.

11-2010

 

Tiếng gọi

Em gọi tôi hú núi

Quyển sách rơi hòn sỏi bay

Cái chữ chơi trò cút bắt

Bóng mặt trời chìm trong nước sôi

Em gọi tôi lạnh mười đầu ngón tay

rắn mai gầm trườn qua đường

Trận lụt còn để lại dung nhan em từ biệt

Em gọi tôi những ngày đỏ

Không gian hoa hồng tím 

Tóc trong bàn tay tôi dài đen

Chợt như xa hành tinh này

Tiếng gọi tôi bàn phím ngủ

Khuya rồi còn chút hương tàn đêm

Âm thanh cái đèn ngủ đã tắt.

11-2010

 

Đốm lửa khuya

Em đến vườn trái cây ngậm miệng

Cánh cổng mở con ngựa trắng đứng chờ cùng với hạt sương mai

Một lối còn nguyên chưa có dấu lá rụng

 

Em đến vườn trái cây ngậm miệng

Những cây mía cây lau ngả ven bờ

Thao thức những vì sao lạnh cóng trong đêm bão

Chưa có bóng người bóng trăng rơi

 

Cầm một làn hương trên đường vân của hoa

Trong đôi mắt của vòm xanh nồng cháy

Mãi mãi nhẹ bông gòn bay bay

Em đến xanh chuyển sang vàng

Hàng ngày ta quẳng vào góc vườn xa hun hút

nhún nhảy trong đốm lửa khuya.

11-2010

 

Đêm mưng mủ

Trong đôi mắt mẹ một vệt đen

Bóng dáng cướp ngày

Mang đi những cánh tay tanh tưởi

Một vệt đen vành khăn tang nhỉ ra ngàn hạt lệ

Cái miệng cướp ngày

Dính đất hiếm mùi vị sơn lâm 

Chẳng có lưỡi dao thơm trái cây nhỏ máu

Những ngày kết thúc bằng hoàng hôn

Mẹ khép mắt dấu hỏi cướp ngày

Về đâu? Ở đâu?

Một vệt đen mắt mẹ có ai giải phẩu

Đêm mưng mủ những ngôi sao rướm máu

Có tiếng rên ngấm vào thời gian.

11-2010

 

Mặt trời đỏ

Anh cưa đôi tay chiều nay con chim cụt

Cưa đôi chân chiều nay sóng ngủ trên bờ

Chiếc ống nuôi anh 32 chiếc răng quan tài chôn lũ kiến

Em ngủ trong chiêm bao em thức cuối trời chiều

Anh vay thiên đường mua địa ngục

Nhốt anh trong hoa héo nước tù

Những vết áo trên vai anh em cắn hôm qua

Còn để lại hương bồ kết

ôm gối nói thầm rằng anh muốn bán anh ơi

Hình như mây biết phận đắng cay bạc phếch

Trả lại cho trời những phiền lụy đến em

Em vắng một ngày em đẹp nhất

Anh chạm vào không gian trong ngọc ngà trong

Trời ơi 

anh cưa đôi tay

Gió hút máu thổi vào mặt trời đỏ.

11-2010

 

Đôi môi em

Đôi môi em

Vô số những bí mật

ngày mưa chiếc dù nhỏ

ngày lạnh chiếc chăn ấm

ngày buồn đôi môi rực rỡ ngôi sao lạ

Im thăm thẳm trái chín 

Mưa nhỏ vài giọt hồn anh từ đó

Anh khép vòng đời bên bờ môi hẹp

Dù bị quẳng ra xa khơi đôi môi biển mặn

Cháy lên ngọn sóng hồi sinh.

11-2010