Chùm thơ cáo trạng phá rừng số một của Châu Thạch

552

Tờ cáo trạng

Tôi đi trên ghềnh cao
Nhìn những con suối chết
Dòng nước đọng thành máu rừng đỏ quệt
Như đại ngàn ai đâm thủng con tim.

Tôi đi trên ghềnh cao
Nhìn những dòng suối chết
Rừng bên suối hoang tàn thoi thóp mệt
Lá phổi rừng đông đặc một mùi tro.

Và tôi nghĩ đến những thành phố khói
Những đồng bằng sa mạc hóa khô màu
Đến những mùa nước lũ cuốn về mau
Đến khí hậu đổi thay lượng oxy không điều
hòa chu chuyển.

Rừng yêu tôi khi đời tôi bạo biến
Đeo ba lô lên núi sống cùng rừng
Khi tôi buồn rừng có đóa hoa tươi
Khi tôi nhớ con chim rừng hót tặng.

Và tôi khóc thì rừng yên lặng
Để hồn tôi định lại những niềm vui
Để hồn tôi quên hết những ngậm ngùi
Khi ngắm cảnh, nghe tiếng rừng tịnh quá.

Nay trở lại nhìn rừng không còn lá
Suối ở đâu, con chim hót ở đâu?
Rừng tôi yêu đã thay sắc đổi màu
Cô gái đẹp nay trở thành bà lão.

Núi ngồi xỏm tấm thân tàn ảo não
Rừng thành than lổn ngổn những xương cây
Tôi đau thương mà viết bài thơ này.
Tờ cáo trạng tội con người trên đất.

Nghĩa địa xanh

Nghĩa địa xanh chôn những mồ xác lá
Trên nấm mồ cây chết đứng chơ vơ
Những cành khô chới với nhánh tay hờ
Như níu kéo phao mây trời cứu hộ.

Mây ngạo nghễ cứ trôi qua bán bổ
Con sói già không có chốn nương thân
Con chim non chết trong tổ mộ phần
Vì mẹ nó không bao giờ quay lại.

Nhớ thuở ấy núi xanh dường thảm trải
Rừng nối rừng qua những đỉnh cheo leo
Cây tiếp cây xuống dốc lại lên đèo
Cảnh xen cảnh vườn địa đàng muôn thú.

Những sinh vật chọn ngôi nhà xanh trú
Sống phong lưu tự tại giữa rừng hoang
Đêm bên sông uống từng ngụm trăng vàng
Ngày ăn trái ngàn thơm trời chẳng cấm.

Thời hoàng kim của hoa rừng sắc thắm
Những rừng hương cứ thả gió thơm bay
Bướm và ong nhộn nhịp đến từng bầy
Chúng vận chuyển đem cho đời lắm mật.

Nay núi chỉ còn trơ da mặt đất
Hồn ma thiêng núp bóng ở trong mưa

Biến thành bao cơn lũ quét không chừa
Từng gốc rạ, cọng rơm, mái nhà ra biển.

Cháy rừng

Một đốm đỏ chỉ như là giọt máu
Trong phút giây thò chiếc lưỡi lè ra
Làn khói bay lảng đảng tựa hồn ma
Rồi ngột ngạt loan dần trong không khí.

Đàn rắn lửa mở đường đi ngạ quỷ
Mồng đỏ tươi thiêu rụi vạn cây xanh
Hổ co giò hốt hoảng chạy vòng quanh
Nai quằn quại thiêu mình bên suối cạn.

Hoa của núi, rừng Phong Lan lâm nạn
Mặt giai nhân bị liếm chất cường toan
Đàn bướm xưa bên suối đậu ngàn hàng
Không còn nữa, chỉ còn trơ xác nhộng,

Trên đỉnh núi mây tựu về xây động
Hang hốc sâu rủa sả những lời nguyền
Nắng đổ dầu và gió dậy cơn điên
Thần của hỏa hung hăng thiêu sự sống.

Gã tiều phu đứng xuôi tay bất động
Nghe vưng tai tiếng khóc của ngàn cây
Lòng hỏi lòng tội ác bởi ai đây?
Không khóc được bởi không còn nước mắt!

C.T