Chùm thơ Châu Thạch

247

Người đi

Người đi, đi mãi trong mưa nắng 

Đêm xuống, nằm trên cỏ vệ đường 

Chén cơm chờ đợi dân trao tặng 

Điếu thuốc, niềm đau đốt dưới trăng 

 

Người đi, đi mãi, đường hoang vắng 

Làng nước hai bên đứng lặng câm 

Những cổng chận đường như núi cấm 

Dễ gì qua ải, thép gai ngâm. 

 

Người đã rời quê tìm đất sống 

Cơn dịch hung hăng, mất chỗ làm 

Nhà thuê, gạo mắm không còn nữa 

Phúc lợi nghe hoài thôi hết ham 

 

Người đi, về lại quê hương cũ 

Nghèo đói năm xưa lại đói nghèo 

Tiến thoái lưỡng nan vì lệnh cấm 

Lưng còng, gối lỏng, mỏi vai đeo 

 

Lẽo đẽo đường xa vợ bám theo 

Con thương thất thẻo vượt qua đèo 

Muốn nằm ngay xuống làm giun dế 

Để có một hang, có lối về 

 

Đêm khuya thao thức nghe hương cỏ 

Nước mắt tràn trên nỗi tái tê 

Người đi muốn chết cho quên hết 

Ngặt vợ con kia, phải cố về ./. 

                  

Nghĩ Bậy. 

Cơn mưa làm mát bao dinh thự 

Nhưng tốp bộ hành ướt thảm thê 

Có ông quan lớn dân yêu quý 

Giận quá nên quan đã chửi thề. 

 

Cuộc sống bây giờ sao rất tệ 

Con về, quê mẹ chận đường đi 

Nghe hứa thì nhiều như trúng số 

Chờ hoài đợi mãi chẳng ra chi! 

 

Tuổi già như nước ngang môi miệng 

Nằm mãi đêm khuya cứ nghĩ suy 

Không lẽ nước nhà ta thiếu phước? 

Bây giờ dân chúng mới ra ri! 

 Châu Thạch