Chùm thơ của Đào Minh Tuấn

676

Không ta không mình

Tôi vừa

ngã quỵ trong tôi

Thân tâm nhẹ hẫng

không ngôi giữa đời

Tôi vừa

nhặt chút thảnh thơi

Lắng trong cõi tạm

giữa trời tịch liêu

Tôi quên

tôi nhớ

dáng kiều

Mặc cho con gió

hương phiêu

đêm tình

Tôi về

giữa kiếp vô minh

Buồn vui cũng mặc

bởi mình không ta

Tôi rong chơi

chốn ta bà

Đến muôn lượng kiếp

không ta trong mình…


Tác giả Đào Minh Tuấn.

Rượu suông nhớ người

Nhấp vơi nửa chén rượu suông

Em xa xăm quá ngọn nguồn nhớ nhung

Sông tràn gió thoảng mông lung

Cánh chim huyễn ngạn không trung tìm đàn

 

Áo em trắng quá lên ngàn

Bỏ ta ở lại miên man đau đời

Thôi đành như áng mây trôi

Lang thang cõi tạm cũng rồi trăm năm

 

Lưng ong đương độ nét rằm

Dáng em ảo diệu đã nằm tim anh

Dẫu rằng đâu đó mong manh

Hư vô mãi đọng nét thanh tao người

 

Chiều nay chén rượu uống lười

Ngà say chếch choáng lưng trời tuôn mưa

Men tình nhập nhoạng lưa thưa

Nhớ thương ngần ấy có vừa lòng nhau…

Tinh khôi Cà Mau

Tình nồng nàn chan chứa

Chiều chếnh choáng men say

Cà Mau miền đất nhớ

Thương yêu cũng chốn này

 

Tràm U Minh còn thoảng

Hương dịu buổi bên người

Tình xưa ngày ân ái

Tím tình rõ mười mươi

 

Đước Năm Căn đến hẹn

Con nước ròng rồi lên

Rạch Tàu đêm mắt biếc

Cửa buồng chẳng cài then

 

Một lần ta đã đến

Mà nhớ mãi làn hương

Đi dọc triền năm tháng

Trong cõi tạm vô thường

 

Nay câu thơ viết vội

Chỉ gửi mình em thôi

Cà Mau ơi! Nhớ lắm

Một cuộc tình tinh khôi…

Lục bát vườn tuệ

Dọc đường sinh tử thong dong

Bước qua trở lại cũng mong manh đời

Mai vàng trước gió đang rơi

Chồi non nhú lộc thảnh thơi gọi mùa

Lời Người pháp tự thuở xưa

Mà nghe chân lý như vừa hôm nay

Đất an vườn tuệ chốn này

Chợt nghe chợt ngộ cơ may duyên về

Rong đời vượt thác chấp mê

Về đây an trú ngồi nghe chính mình…

Đ.M.T