Chùm thơ của Đinh Nho Tuấn

971

Ga cuối cùng 

(Tôi thắp nén nhang bằng thơ cho những con người nằm xuống mùa dịch bệnh)

Mỗi chúng ta là hành khách của con tàu cuộc đời chạy trên đường ray riêng

Với chiếc vé một chiều

Có thể bước xuống bất cứ lúc nào ở một ga không định trước

Luôn là ga cuối cùng

Ga cuối cùng

Mang theo nỗi buồn, bất hạnh

Dấu chấm hết thực hơn trong sách vở

Khó tẩy xoá bằng nước mắt từ bi

Ngày hôm qua

Nhiều đứa bé đã bước xuống ga khi tuổi lên năm, lên sáu

Nhiều thiếu nữ dừng chuyến đi khi tuổi dậy thì

Những người đàn bà khuỵ xuống cùng lời nguyện và đôi khi mang theo những sinh linh trong bụng

Những người đàn ông vạm vỡ bước theo

Họ bước xuống rất nhiều

Linh hồn tràn lên thành phố

Ken kín ruộng đồng

Như nước dòng sông

Ga cuối cùng thanh xuân

Ga cuối cùng khờ dại

Tan biến vào sương mù

Như chưa hề tồn tại

Ngày hôm nay nhiều người con gái

Trân trối về chiếc vé khứ hồi

Họ còn trinh trắng quá

Chưa biết mùi con trai

Tôi rùng mình suy nghĩ

Về sự biến mất của những con tàu và đường ray

Những con người tôi yêu quý

Vắng nói cười ngày mai.

20.08.21

Bài hát trên ban công 

Ban công nhà tôi ba mét vuông

Treo lơ lửng trên vách khu cao ốc vòi vọi

Mỗi buổi sáng tôi đứng đây cùng hoa hồng, hoa giấy

Và những chú kiến đen

Dù gió có thổi bay tóc xanh

Tôi vẫn cảm giác mình lặn xuống hồ sâu phẳng lặng

Yên tĩnh dưới đáy hồ

Tôi chạm vào những vần thơ

Tôi không định nghĩa được thơ là gì

Nhưng tôi coi đó là máu thịt

Là hồn tôi đi lạc

Là sợi dây dắt tôi quay về

Xa xa là toà tháp tám mốt tầng

Không hiểu ngày ngày toà tháp viết gì lên trời xanh

Nhưng chắc chắn đó là những câu chữ về tương lai, khát vọng

Mây trắng lấp đầy sông Sài Gòn

Mỗi buổi sáng lòng tôi khe khẽ hát

Những bài ca trùng lắp câu từ

Thường thì tôi nhường cho hoa hồng và kiến hát trước

Đóa hồng chú kiến ngu ngơ

Hoa hồng hát rằng:

Những tia nắng ban mai và gió thơm

Cánh chim sải bay đâu đó

Tôi uống nước, tặng người những đoá hoa

Vì sao tặng thì tôi không rõ

Kiến hát rằng:

Bài ca của tôi là cát bụi

Là con đường dẫn tìm thức ăn

Là gánh nặng trên vai, là khúc khải hoàn

Tôi yêu tất thảy chỉ bàn chân người làm tôi sợ

Tôi hát rằng:

Ban công của chúng ta là tổ chim trên cành cây

Chúng ta sống chông chênh như vầy

Thế giới này treo trên vách đá

Khi nào ngã ta đâu hay

Tôi hát:

Thành phố hôm nay chăng đầy dây thép

Ông chủ lò thiêu sau một đêm bất đắc dĩ trở thành người giàu

Có những con người chọn cách lập dị

Bỏ loài người ra đi

Tôi hát về những bài thơ tôi vớt tận đáy hồ

Còn dính bùn và lân tinh vảy cá

Mỗi buổi sáng chúng tôi lay động nhau bằng cái cách như vậy

Kìa những bông hoa giấy

Giàn đồng ca của chúng lấn át tiếng hát con người.

18.08.21

Ba trăm

Mỗi ngày ba trăm người chết

Mỗi ngày ba trăm người chết

Con số sắc lạnh hơn thép

Những câu trả lời biến mất

Chỉ còn những ngọn giáo

Nhọn hoắt

Tỉ tê cùng trái tim

Người hàng xóm khóc

Máu rỉ ra từ tuyến lệ

Những con người ba trăm

Tạm biệt nhau trong hẻm nhỏ

Những đôi mắt ướt đầm gương tròn

Như hũ tro

Những con người ba trăm

Bàng hoàng trên tay người

Văng ra từ máy trợ thở

Tấm ni lon phất phơ trong gió

Những con người ba trăm

Đi vào lửa

Khi cả đời còn chưa bật một que diêm

Họ xếp hàng lần cuối

Những con người ba trăm

Tên tuổi lẫn vào nhau

Nhẹ bấc như một lời chào

Hũ tro mới ra đời chưa biết khóc

Những con người chưa thành người ba trăm

Ngồi trong vòng dây thép gai

Trong đầu họ không câu hỏi, câu trả lời

Ngây dại: ba trăm.

15.08.21

Muốn đi tắt nỗi buồn 

Mây trắng trên bầu trời đầy sao kia

vui thú cùng nhau một đêm sống thử

dưới mặt đất này

con người sống thật với dịch hoạ

Phố

Im lặng đến trắng tay

ngõ vắng

khát bàn chân

đói tiếng rao

cảnh khuya màu ly dị

Trong cõi không còn có gì không

sao vẫn còn cõi lòng

điều tệ hại bắt đầu khi nào kết thúc

thời gian cũ bâng khuâng

Thành phố gục đầu rơi ra những đứa con

quan tài tranh nhau xếp hàng

cuộc vay này, cuộc trả

muốn đi tắt nỗi buồn.

14.08.21

Khuôn mặt Sài Gòn 

Sài Gòn đa đoan chưa khép lại mùa buồn

Cái lặng im thiền mình con phố

Có lẽ người đã sa

Cơn mưa rào chợt đổ

Này tiếng rao

Gánh hàng rong thuở nọ

Này áo mỏng môi thơm

Cuốn dòng đi theo gió

Mùa buồn rơi cánh hoa lộc vừng

Xác xơ con đường vắng

Phượng hồng ngơ ngẩn nhớ mùa thi

Góc vườn khuya có đóa hoa thầm lặng

Sài Gòn

Ta lạ lẫm khuôn mặt khác của em

Chiêm nghiệm buồn đau mất mát

Không bao giờ là hợp

Khuôn mặt hôm nay rất không Sài Gòn

Tưởng hồ một cơn say

Người cùng em chếnh choáng

Bùi ngùi một lúc thôi

Nắng vẫn thơm, ngày rạng.

8.08.21

Người đàn bà cho con bú 

Em quỳ xuống cho con bú bên đường

Bầu sữa gió xiên

Cát trần rám ngực

Em

Gợi nhớ những người mẹ năm xưa

Cho con bú trên miệng hố bom, bên ngôi nhà cháy dở

Dưới hầm chữ A hay trên ruộng đồng

Những người mẹ chiến tranh nuôi con như thế

Chiến tranh qua rồi

Em quay lại với chiến tranh

Hay chiến tranh bắt em quay lại

Bầu vú mồ côi

Bầu vú ám khói

Bước chân vẫn quân hành

Chân dung người đàn bà cho con bú

Thời bình hay thời loạn lạc

Không cần bàn, đó là tuyệt tác

Nếu có bảo tàng cất hình em

Bảo tàng sẽ có tên gọi trái ngang

Thế gian này

Những đứa con được mẹ sinh ra

Đứa thiện lành, đứa không may lạc lối

Nhưng đều thương yêu mẹ vô cùng

Những người mẹ luôn nâng con lên mặt đất

Nhận về mình cát bụi bão giông.

4.08.21

Giấc mơ em 

(Cho cần lao mùa dịch)

Quê hương là thánh địa

Mẹ cha là thánh địa

Con đang kịp về hôm nay

Về nấp vào quê hương, vào mẹ

Những đêm qua

Khi con tỉnh dậy

Thấy giấc mơ bị trói góc giường

Tội nghiệp giấc mơ về áo cơm

Trên những cung đường

Hàng vạn những giấc mơ như vậy

Cùng chủ nhân

Lao về phía miền Trung

Anh đau xót nói với em

Giấc mơ của người công nhân

Về áo cơm chưa bao giờ thành hiện thực

Dù giấc mơ chưa to tát

Khi mơ dè sẻn mà mơ

Em lên đường rồi

Đoạn trường xoá em trong vệt khói

Hành lý là giấc mơ

Giấc mơ đêm qua góc giường bị trói.

2.08.21

Tháng bảy mùa đông

Hãy tiễn tháng Bảy mùa đông đi xa

gió sắc lạnh như đồng xu bị cắt dưới bánh con tàu rên rít

một câu hỏi ứa máu

sao mùa đông là tháng Bảy này!

Thành phố tháng Bảy ngày đông

băng giá đóng kín cõi lòng

cánh đồng ấm áp và những bông hoa dại

nở miền hư không

Tháng Bảy mùa đông lá lành đùm lá rách

lá lành răng rắc gió dập tơi bời

con người gói con người

cất vào nghĩa trang tháng Bảy

Những phận người như thế, mùa đi như thế

trôi qua, thổi qua vô tư sự kinh hoàng

ngày đang tâm và tận cùng vô nghĩa

người rụng rời ngây dại giữa trần gian

Tôi viết bài thơ, bút gục trên giấy điệp

hô biến ngày đông hay xưng tội kiếm tìm

thắp đốm lửa ân cần nắn nót

soi con người trong cõi lặng câm.

28.07.21

Đ.N.T