Chùm thơ của Kiều Trung Phương

140

Tự vấn

Bạn ta lên núi tu Hòn Vượn

“ Lửa lạnh non thiêng” (*) khép cửa mành

Cô quạnh nhiều đêm buồn nghĩ quẫn

“ Giun dế hư vô và hạt lửa xanh ” (*)

 

Ta chừ ngán ngẫm trò dâu bể

Khi nghe ai nhắc chuyện bại, thành

Thắp đuốc dễ gì chơi tới bến

Trăm năm đánh đổi sắc, tài, danh

 

Có ai khắng khít đâu mà nhớ?

Nhân ngãi đời nay thói bạc tình

Tích sự gì ta mà trông cậy

Thơ đau ta viết khóc cho mình

 

 Lên non chưa hẳn tâm bình lặng

 Xuống biển lao xao sóng gập ghềnh

Triệu năm ánh sáng đi chưa thấu

Trái đất mòn chân vẫn độc hành…

(*): Nhan đề tập thơ Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

Về quê

Có thú nào hơn thú ở quê

Tắm sông, tát cá giữa trưa hè

Thả hồn bay lượn theo diều giấy

Nghe tiếng cu gù sau lũy tre

 

Thơm phứt mùi rơm rạ đốt đồng

Khoai lùi, sắn hấp, nếp hương xông

Cá rô tru, ớt, chanh hòa muối

Rượu gạo men cay ngấm vị nồng

 

Chân chất lời quê chẳng đãi bôi

Nụ cười hiếu khách nở trên môi

Cái ăn, nếp ở không dè xẻn

Cũng đủ no ta, chẳng đợi mồi

 

Ở riết thị thành, chân bó gối

Lầu cao khép kín nhốt chi tôi!

Thêm ô cửa mở cho thông thoáng

Sao chẳng về quê hưởng gió trời.

 

Nhớ bạn

Bạn về thăm quê lũ

Lấy gì đãi bạn đây!

Chống xuồng đi bắt ốc

Kiếm rượu để cùng say

 

Quê nghèo tôi bám víu

Nắng, mưa đã dạn dày

Bạn xa còn nhớ đến

Về quê thăm, quý thay !

 

Hàn huyên không hết chuyện

Rượu cạn lại rót đầy

Rau dưa mừng qua bữa

No tình bạn, quên say

 

Bạn về trong thầm lặng

Ra đi không hẹn ngày

Nhớ bạn ngồi quán cóc

Một mình chờ ai đây !

K.T.P