Chùm thơ của Ngã Du Tử

630


Nhà thơ Ngã Du Tử.

Cổ tích mẹ và em 

Tiếng em từ độ thu nào
Còn trôi trong mắt như màu thu nay
Sáng trưng trên mấy từng mây
Lạc vào cổ tích nở ngày trong tôi

Rằng xưa một nhánh tao nôi
Huyền xanh sử mẹ mắt môi tượng hình
Cũng từ nhật nguyệt lung linh
Kết tinh thành cả dáng hình của tôi

Tháng ngày hạnh phúc êm trôi
Lớn dần từng tiếng từng lời mẹ cha
Niềm vui xanh nhánh trổ hoa
Quây quần quanh lũng yêu và thương ngoan

Từ em lạc chốn địa đàng
Bao dung trên khoảng ánh vàng nắng sương
Theo Em đi khắp muôn phương
Phương nào cũng chỉ một phương Em hồng

Yêu em vừa buổi núi sông
Lặng im tiếng súng phiêu bồng rong chơi
Cơ đồ trong mái nhà thôi
Có em từ đó vàng phơi thơ tình

Nảy mầm từng tứ thơ xinh
Xanh cành tươi nhánh có hình dáng Em
Trôi theo ngày tháng lã mềm
Giữa đời còn đọng hương đêm của ngày

Khúc sông mùa đông
(Gửi về miền Tây Nam bộ)

Ô kìa nắng sớm mùa đông
Gội miền Tây vướng dòng sông nghẹn nguồn
Dù không chớp bể mưa nguồn
Tiếng dòng sông vọng nhiều buồn hơn vui

Trẻ con cũng biết ngậm ngùi?
Có còn chăng một dòng trôi xanh đồng
Một ngày trở lại bên sông
Mắt buồn em đọng mênh mông sóng trào

Xanh rờn hướng phía tầng cao
Hình như đụng phải ca dao một thời
Ngày xưa con ngủ ngon ơi
Cha con ra lính cả đời sắt son

Bây giờ lòng mẹ héo hon
Con sông xưa đã nghẹn dòng phù sa
Phèn lên ngập mặn chát chua
Chợ đời rao bán ai mua nhọc nhằn

Thương người còn lắm buâng khuâng
Ngày lên như chạm bàn chân nổi buồn
Võng nhà ai khẻ tiếng buông
Tỏ lòng khúc lệ còn vương ngang đời

Vào xuân 

Nứt chồi xanh đơm nụ
Đất trời đổi thịt da
Mùa xuân vừa báo thức
Lòng người kịp thiết tha

Tình xuân vừa hy vọng
Loài người bớt long đong
Mùa xuân vừa ra lộc
Tuổi xuân tràn ước mong

Ô hay xuân đã về
Trổ mầm xanh hạnh phúc
Lòng người luôn rạo rực
Cho đời thêm thăng hoa

2020

Vàng gieo tâm thức
             Đôi khi xé một tiếng cười
             Trào lộng chơi khóc một đời trầm luân …

Về đâu cuối nẻo xa xăm
Vần thơ thắm thiết trăm năm tặng đời
Đầu xuân nâng chén gọi mời
Nhiều năm nữa như một thời… rất xưa

Trùng trùng trắng mắt giăng đưa
Lẫn trong nhân thế nắng mưa thói thường
Nửa mai phía cuối con đường
Chong mắt đợi loé ánh dương rực màu

Tìm trong dâu bể mai sau
Yêu thương ơi hãy tin nhau chữ tình
Nỗi buồn nào cũng lặng thinh
Cứ bao dung như có mình ở trong

Miên man lòng nhuộm sắc hồng
Vàng gieo tâm thức thân đồng vọng bay
Cuối đường bắt nhịp vỗ tay
Hát lên từ lúc chân ngày hé duyên.

N.D.T