Chùm thơ của Nguyễn Thị Hồng Hạnh

758

 

U ƠI…

 

Chiều nghiêng bóng phủ núi xa

Hắt hiu gió bấc ráng tà lắt lay

Mạ non U cấy đồng lầy

Mồ hôi đẫm áo giữa ngày rét đông.

 

Ngày U lặm lội trên đồng

Tròn lưng đỡ nắng cho vồng ngô

khoai. Bão dông mưa lũ cứ dài

Thương đàn con nhỏ nay mai thế nào.

 

Phận đàn bà những chênh chao

Mười hai bến nước bến nào dừng chân.

Một đời lam lũ tảo tần

Đắng cay U nhận ngọt phần cho con.

 

Thời gian năm tháng bào mòn

Lưng ong má thắm môi son nhạt nhoà.

 Gió sương hằn vết làn da

Nụ cười U vẫn hiền hoà bao dung.

 

Đường đời dốc thẳm trập trùng

Vai gầy U gánh kiệt cùng gian truân.

Nén hương cắm xuống mộ phần

Lòng con buốt xót ngàn lần…U ơi.

 

CÒN SỢI TÓC BAY

 

Mẹ ngồi đếm sợi tóc rơi

Bao nhiêu sợi chứa đoạn đời bên trong.

 

Sợi nào thẳng sợi nào cong

 Sợi nào đứt gẫy cho lòng xót đau.

 

 Sợi đen nay đã thay mầu

Gió sương nhuộm trắng mái đầu truân chuyên.

 

Sợi cong nặng gánh nhân duyên

Sợi mềm mẹ sống dịu hiền dâu con.

 

Tháng năm mưa nắng mài mòn

Tóc dù đứt gãy vẫn còn tơ vương.

 

Nặng lòng khao khát yêu thương

Mà sao cuộc sống vô thường đắng cay.

 

Mẹ ngồi nhặt lại tóc bay

Một thời con gái có quay trở về.

 

Ước mong còn mãi say mê

Tóc xanh thắm lại câu thề vẹn nguyên.

   

 ĐỜI MẸ

 

Lận đận cả một đời

Mẹ nuôi tôi khôn lớn

Như chồi non mơn mởn

Tôi lớn lên từng ngày.

 

Nào đâu tôi có hay

Đôi bàn tay của mẹ

Theo thời gian lặng lẽ

Đã nứt nẻ thêm nhiều.

 

Tôi nhớ biết bao nhiều

Những chiêu đông buốt giá

Bóng mẹ tôi bươn bả

Vất vả gánh hàng rong.

 

Tôi biết mẹ xót lòng

Đợi chờ mong chia sẻ

Người đàn ông cùng mẹ

Xoá ghẻ lạnh đơn thân.

 

Dẫu chỉ là một lần

Một lần thôi cũng được

Mẹ tôi thỏa mơ ước

Con có được … bố yêu.

Nguyễn Thị Hồng Hạnh