Chùm thơ của Nguyễn Thị Hồng Hạnh

804

Xuân tơ

Xuân tơ
mưa bụi
giăng
bay
Ghé môi hôn cánh đào đầy mộng mơ.

Véo von
chiền chiện lẳng lơ
Ghẹo
đùa
ngọn gió ngẫn ngờ lướt ngang.

Xuân tơ
lả lướt
điệu đàng
Khoe tà áo biếc
lang thang gót hồng.

Long lanh đôi mắt xuân trong
Mỡ màng sắc nắng
ấm nồng hương hoa.

Xuân tơ
mơn mởn
nõn nà
Dịu thanh
xuân dáng
kiêu sa xuân tình.

Rỡ ràng sương vẫy bình minh
Ửng đôi má thắm
xuân tình giao duyên.

Giao xuân

Đông già
lặng lẽ
quay lưng
mà sao giá rét lừng khừng chưa đi
cũng đành nuối tiếc
chia li
lệ rầu rĩ đẫm bờ mi
lạnh lòng.

Đông đi để lại khát mong
xuân
mơn mởn
với nắng hồng luênh loang.
trời xanh ru gió mơ màng
tiếng chiền chiện hót âm vang đất trời.

Đông già
nhường chỗ xuân tươi
giao hoà hương sắc
lòng người hoan ca.
ấm tình xuân mới chan hoà
nồng nàn ánh mắt đôi ta duyên lành.

Chênh chao

Chênh chao chị gánh duyên mình
Một đời con gái chung trinh vẹn toàn.
Mà sao khấp khểnh gian nan
Trên đôi vai mỏng ngập tràn nỗi đau.

Lấy chồng trọn phận làm dâu
Tảo tần chị chỉ mong cầu ấm êm
Để rồi thao thức đêm đêm
Một mình trăn trở gối mềm lệ rơi.

Chồng con yên nghỉ cả rồi
Nơi chiến trường của một thời đạn bom.
Chị giờ tóc trắng lưng khom
Nhớ thương quyện khói hương thơm xót lòng.

Nổi nênh một kiếp bèo bồng
Nghĩa nhân hiếu đạo trọn trong nỗi đời.
Chênh chao duyên phận chị ơi
Hồng trần rũ bỏ thành người thiên thu.

N.T.H.H