Chùm thơ của Tịnh Bình

400

(Vanchuongphuongnam.vn) – Nhặt lên hồn gương vỡ / Khua rơi một mảnh buồn / Người sầu như vạn cổ / Chót vót vành trăng suông…


Tác giả Tịnh Bình.

Tạp niệm

Hoàng hôn rụng xuống bầu không
Mỏi không cánh nhạn long đong đường trời

Trà chiều đôi ngụm đầy vơi
Vài ba tạp niệm ghé chơi thình lình

Khách đi khách đến vô hình
Còn ta cười với bóng mình trong gương

Mây lồng bóng mộng ngàn phương
Nhọc nhằn chi gió hỏi đường sen thu

Lá về đậu cội vô ưu
Chim bay mất dấu sông lưu bóng chiều…

Cố quận

Đèo cao rồi lũng thấp
Xuôi về đâu nước nguồn
Mệt chưa bàn chân mỏi
Trông cuối trời trăng suông

Lối nào về cố quận
Hun hút bóng cô đơn
Dòng người về muôn nẻo
Còn ta một mảnh buồn

Mịt mờ không thấy lối
Hoàng hôn lại hoàng hôn
Biết đâu là chốn cũ
Mõ trầm vọng cô thôn

Mệt rồi bàn chân mỏi
Quên rồi những thua hơn
Người đi không ngoảnh lại
Sỏi đá vang tiếng hờn…

Giọt sương

Nhặt lên hồn gương vỡ
Khua rơi một mảnh buồn
Người sầu như vạn cổ
Chót vót vành trăng suông

Còn bao nhiêu quả mọng
Chi chít trái cành hương
Này tấm thân hữu hạn
Chưa đi hết con đường

Vọng gọi về quá vãng
Tiếng buồn nào im hơi
Nắng tràn trên vai mỏi
Vầng mây trôi vô lời

Ta hỏi. Người chẳng nói
Lệ trời hay giọt sương
Chảy về đâu nước mắt
Đã đọng thành đại dương…

Bài ca hạt bụi

Biển có tự bao giờ
Nhấp nhô hoài con sóng
Núi có tự bao giờ
Sao im lìm bất động

Ngẫm mình như bụi nhỏ
Lăng xăng không điểm dừng
Vạn thiện cùng muôn ác
Đến khi nào tỏ phân?

Bàn tay triệu bàn tay
Ánh mắt ngàn ánh mắt
Trái tim chan chứa tình
Vỗ về và ôm ấp

Hải triều dâng dào dạt
Một niềm thương bát ngát
Hạt bụi nhỏ ca mừng
Quán Thế Âm Bồ Tát!

T.B