Chùm thơ của Triệu Nguyên Phong

831

Tác giả Triệu Nguyên Phong

Xuân xa

Nhà xưa lối mòn chân cỏ

Bếp chiều pha chén trà xanh

Còn ai tiếng cười cuối ngõ

Thời gian vẫn đứng tần ngần

 

Ta ngồi thương ta bạc tóc

Quê nhà chừ thăm thẳm xa

Nghe tin xuân về tết đến

Thương người chìm nỗi quê xa.

 

Bóng phù vân

 

Ngày em đưa ta về Vinh Mỹ

Tam giang chẳng thuận một chuyến đò

Bến Đá Bạc con tàu rẽ sóng

Chồng chềnh tay vịn nỗi âu lo

 

Về Vinh Mỹ

ta lênh đênh với biển

Sao hai ta không chung một cánh buồm

Trên bến chiều chuyến đò đã lỡ

Bước không em xa cách ngậm ngùi

 

Em ở đâu lòng ta bổi hổi ?

Truông cát thấp cao vẫn ở chung trời

Ta hụt hững thủy triều lên xuống

Nỗi buồn ray rứt ngước mắt theo

 

Xuân về không em mây buồn ủ rũ

Bước phong ba ta lạc mất em rồi

Nơi xứ lạ tìm về Vinh Mỹ

Biển trời nào ? Hai đứa lạc mất nhau.

 

Phận người lênh đênh

 

Dù một giây mình sống

Vẫn thấy tình quyện tim

Nơi xa xôi biển mặn

Như bên mình có em

 

Màu thời gian nỗi nhớ

Chút ấm áp chiều buông

Lạc vào nhau chốn cũ

Nuốt xót xa giọt buồn

 

Bước tháng ngày lầm lũi

Trước khói bụi mù khơi

Còn bên em hơi ấm

Giấu vào đêm ngậm ngùi

 

Hương tình xa vời vợi

Ánh mắt gầy trăng trôi

Chạm vào nơi ngực trái

Biển và ta một trời.

Triệu Nguyên Phong