Chùm thơ Đỗ Anh Thư

505
NHẬT MỘ TỬU CA.. 
Rừng Thu lá thắm ươm vàng 
Ráng chiều nhuộm sắc hanh vàng óng Tơ 
Ngọt ngào như những vần thơ 
Dịu dàng như những hững hờ tóc mây 
Rượu nồng người uống, em say 
Nghiêng về phương ấy níu tay nghìn trùng 
Lối em hương thảo thơm lừng 
Hoàng hôn muộn vẫn tưng bừng khúc ca.. 
CẢM XÚC NHỮNG MÙA THU XƯA 
Ngày bất chợt chìm trong mùa thu cũ 
Cố Viên Lầu – nâng chén cạn hoàng hôn 
Hồ Thiền Quang  và nụ hôn chớp giật 
Rượu mềm môi, một thoáng ngẩn ngơ hồn 
Mùa thu cũ, heo may về phố vắng 
Hoa Cúc vàng mấy độ đón người xa?
Bàng lá đỏ vật vờ say dưới nắng 
Ta ngậm ngùi nghe gió hát tình ca 
Nguồn  xúc cảm ngập tràn lòng  thi sĩ 
Khúc thu xưa vọng mãi đến bây giờ 
Dường ao ước muốn được cùng tri kỷ 
Trở lại mùa thu cũ dệt bài thơ. 
AI BẢO… 
Ai bảo sáng nay trời nắng quá ..?
Để hồng đôi má thắm xinh tươi 
Nắng vui đùa giỡn cùng hoa lá 
Em gái phơi Tơ khúc khích cười.. 
Ai bảo trưa nay trời mát quá.?
Gió lộng, mơn man mái tóc thề 
Đường thôn, gót nhỏ về thong thả 
Áo bà ba đẹp dáng người quê.
Ai bảo chiều nay hoàng hôn sớm..? 
Giục ánh trăng non mọc giữa trời 
Hình như một mối tình mới chớm 
Đọng đầy trong khóe mắt đôi mươi.. 
Anh bảo : – Tình yêu là có thật! 
Hạnh phúc trao nhau suốt cuộc đời 
Tình yêu bền vững và duy nhất 
Kiếp này trọn gửi đến em  thôi! 
Đỗ Anh Thư.