Chùm thơ dự thi của Phan Tùng Ảnh và Nguyễn Thị Hạnh qua vòng sơ khảo

32

PHAN TÙNG ẢNH

 

Tình đất Hóc Môn

 

Ta về thăm quê má nuôi xưa

Nắng đu đưa vườn trầu xanh mát,

Đường quê đã ngớt tạnh cơn mưa

Gió ghé hàng cau mênh mông giọng hát.

 

Lòng vui giục giã đôi chân bước

Hóc Môn còn nhớ đến ta chăng,

Đến ruộng lúa cũng thay da đổi thịt

Chim bay về tổ cánh bâng khuâng.

 

Tưởng nghe lời má năm nào dặn:

“Chiến thắng bây còn nhớ tao không?”

Đôi chân lỡ hẹn đành chịu lỗi

Thắp nén nhang thơm để tạ lòng.

 

Tình đất nuôi ta vẫn tràn đầy

Như ngày khởi nghĩa rợp cờ bay,

Lòng má, lòng dân trào biển lớn

Miếng trầu trung hiếu vị thơm cay.

 

Chí lớn thân cau đứng thẳng hàng

Băng qua cái chết chẳng chùn nan,

Khoai sắn nuôi quân, tình nuôi Đảng

Hóc Môn tươi rói quả tim hồng.

 

Ơn nặng tình đất Ngã ba Giồng

Đêm ngày ôm ấm cuộc đời xanh,  

Giếng Nước hờn căm phun máu đỏ

Cùng với đêm sương, má khóc thầm…

 

Thôn trầu Bà Điểm nghĩa mênh mông

Ân sâu lòng má rộng vô cùng,

Làm vành nôi mát ru lời mẹ

Để các hồn thiêng nhẹ thênh thênh.

 

Đường phố Hóc Môn dài chiến công

Lúa, tre cũng hóa những anh hùng,

Mang miếng trầu cau giàu nhân nghĩa

Theo suốt đời ta đến vô cùng.

Tân Phú, Q.7 ngày 25/4/2024

P.T.A

Ảnh minh họa

NGUYỄN THỊ HẠNH

 

Sài Gòn ngày em đến

Ngày em đến sao nghe lòng vội vã
Chân đã quen khi chưa kịp lạ những con đường
Duyên đất trời hay tiền kiếp của yêu thương
Mà Sài Gòn bất chợt em vào cơn mưa rào, cổ tích
Để  lòng mình ấm nắng mãi quanh năm
Sài Gòn cưu mang  trong vòng tay rộng mở
Giữa lúc Người còn bao vất vả lo toan

Thân rồi thương chưa xa là quyến luyến
Thành quê hương  chẳng biết tự bao giờ!
Người tìm đất, đất đợi người nên hoài tha thiết
Ơi duyên lành như trăng soi đêm phương Nam
Sài Gòn ngày em đến đất – người hẹn ước
Cơm áo an lành giữa đôi nhánh phù sa.

N.T.H