Chùm thơ hưởng ứng cuộc thi của Hồ Đắc Thiếu Anh và Hoàng Vũ Thuật

752

Ảnh: Internet

 

HỒ ĐẮC THIẾU ANH

NNƯT- nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh là một trong số những văn nghệ sĩ không may bị nhiễm covid-19 và chị đã trải qua một thời gian khá dài chống chọi với thần chết tại BV Ung bướu 2, TP. HCM. BTC xin chúc mừng nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh và rất cảm ơn chị đã góp lửa cổ vũ cuộc thi thơ “Nhân nghĩa đất phương Nam”. Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin trân trọng giới thiệu chùm thơ dự thi của chị, người đã chiến thắng trong cuộc chiến đầy cam go này.

Mắt lệ hồi sinh
 

Tỉnh tỉnh mơ mơ không biết đêm ngày

Loáng thoáng nghe tên mình như quen như lạ

Tứ đại rũ mềm xác lá

Cổ đắng, môi khô, đá đè lên ngực

Giấc ngủ chìm sâu mộng về như thực

Mập mờ tám chị em ríu rít quanh nhà

Chị trốn em tìm trong vạt áo mẹ, cha

Đuổi bắt nhau, mồ hôi tươm mướt tóc

Em Út té đau, vừa đi vừa khóc

Mẹ ới ngừng chơi, mẹ ới các con

Văng vẳng hình như tiếng mẹ gần hơn

Choàng tỉnh giấc, mộng tan vào máy thở

Dây dợ, kim tiêm, tê giấc mơ nhỏ

Bóng trắng quanh mình, ai cũng giống ai

Bộ đồ tránh lây kín mít chân tay

Vẫn lấp lánh niềm vui trong ánh mắt

Cảm giác hồi sinh cuộn vào tim thắt

Lời yêu thương rưới từng giọt Cam lồ:

“Hít thật sâu vào, rồi thở mạnh, đừng chờ,

Thở là sống, thở để dành sự sống”

Thông điệp tình ngừơi tiếp bồi năng lượng

Hơi thở tự mình không mất tiền mua

Tinh thần lạc quan giặc Cô vít cũng thua

Niềm tin bình an vượt qua bệnh khổ

Bờ sanh tử chỉ cách nhau nhịp thở

Những trái tim biết khóc đếm mấy cho vừa

Mặt trời ngó nghiêng vào ô cừa khép hờ

Tia nắng ban mai nối dài sự sống

Sài Gòn yêu thương sẽ sớm chiều sôi động

Ngừơi gặp lại ngừơi rưng mắt lệ hồi sinh.

 

 

Đêm trắng mơ ngày về

Những ngày Sài Gòn vừa chớm bệnh

Mình làm chị nuôi y bác sĩ tuyến đầu

Bếp ấm gia đình reo chưa được lâu

Nhà đã bị Y tế Phường đến giăng dây đỏ

Mình nhuốm bệnh từ phương nào không rõ

Khăn gói một mình lên xe cấp cứu, hú còi

Nắng chẻ phố nghiêng, cung đường lùi lại buồn lơi

Tạm biệt phố, chưa hẹn ngày tao ngộ

Lòng trĩu nặng phận người như cây cỏ

Cơn gió vô tình bức tử chốn bình yên

Mệnh ngày nay không còn chỗ tri thiên

Sự sống cho nhau bằng tình thương dốc tận lực

Giường bệnh trắng, nhắm mắt nghe đêm thức

Cánh cửa ra, vào, mở, khép tiễn người đi

Tiếng khóc vang xa thao thiết cuộc chia ly

Nhiếp tâm cầu nguyện A Di Đà Phật

Bức tường trắng ngấm buồn vui từng gang tấc

Áo trắng y đức giành giật hơi thở bao người

Những ánh mắt nhân từ tim thắt xót lệ rơi

Đêm thức trắng mơ ngày về đoàn tụ

Mơ Sài Gòn rộn tiếng cừơi đêm không ngủ

Ngách phố, nẻo đường mở hết cổng rào

Đêm trắng Sài Gòn lấp lánh bóng đèn chao

Người thân quen gặp nhau không còn che kín mặt

Không còn cách ly, không còn giản cách

Lòng khoan dung nghĩa xóm, tình làng

Lan toả nụ cười thơm thảo nghĩa nhân

Hết đại dịch, triệu con tim mừng vui trở lại.

 

 

Ly mì ăn liền lúc không giờ

Nằm nghe cơ thể rã rời

Ước chi có được miếng xôi đỡ lòng

Cầm hơi uống ngụm nước trong

Dạ dày hào phóng trống không cả ngày

Cho bớt cái tội thày lay

Còn lưa chén cháo cũng bày chia đôi

Bệnh nhân hai đứa cầm hơi

Lơ mơ ngủ thiếp nhẹ vơi đôi phần

Thoảng nghe tiếng gọi rất gần

“Cô bác còn thức, ai cần mì ly?”

Mờ mờ bóng trắng biết đi

Tình nguyện viên ấy giống y thiên thần

Đến từng giường tặng bệnh nhân

Ly mì tỏa khói thơm lừng nửa đêm

Tình người ấm bữa ăn thêm

“Một miếng khi đói hơn nghìn lúc no”

Ăn mì như đứa trẻ thơ

Vừa bưng vừa húp không chừa chút chi

Thiện lành buông bỏ sân si

Nghĩa nhân giữ lại khắc ghi bên lòng.

 

 

HOÀNG VŨ THUẬT

Nhiệm mầu

            Với HG

Giọt lửa bén trên tóc đã sáng 

tôi hốt hoảng thở vì chật chội

cuộc nổi loạn những cái chết không ai định trước

mùa dịch bao giờ thôi

 

bắt đầu từ một điểm X nào đó

loang ra chợ tràn vào cổ họng thành phố làng quê

tấm thảm lượn lờ tối đen quỷ gió

đóng cục nỗi đau

sai lầm bắt đầu từ sai lầm khi tiếng súng cuộc chiến

bắn vào trái cây

 

nhưng đã làm người không thể quỳ trên nạng gỗ

chiếc quan tài dựng ngược

bước đi này cần thiết

hơi thở này cần thiết

như tôi cần thứ tôn giáo trong đôi mắt ngân ngấn

đêm của nhiệm mầu

4/6/2021

 

 

Tôi sẽ trở lại Sài Gòn ơi

                        Viết trong mùa dịch

(Mười lăm gói mì tôm

mười cây xúc xích

chín hộp sữa hai bịch khẩu trang bốn chai dầu gió)

 

không vì lũ quét

không phải bão lửa cũng chẳng cơn sóng thần nào cả

Sài Gòn thanh bình và lặng lẽ dưới hàng me

lặng lẽ trong khuya như chỉ có bóng đôi người tình

lặng lẽ như nụ hôn giấu biệt

 

lặng lẽ ngỡ đang hóa đá

như trang nghiêm mặc niệm dòng máu ly thân

Sài Gòn của con cháu tôi

cửa nhà đóng im ỉm

tuần lễ này qua rồi tuần lễ nữa

 

năm mươi người nhiễm dịch corona tàn phá

một trăm bảy mươi

năm nghìn

con số cứ tăng dần như nước triều dâng

như nỗi buồn của tôi kéo dài

 

những chuyến hàng từ miền Trung

những chuyến hàng miền Bắc

những chuyến hàng nối nhau không người

 

trận đánh mạnh hơn Sát Thát 

tôi sẽ trở lại Sài Gòn bên bạn với ly cà phê

lóng lánh đen

như đôi mắt người mãi dõi theo tôi

18/7/2021

 

 

Sự sống

Mùa dịch tôi không ra khỏi nhà nửa bước

tự nguyện giam mình làm kẻ tử tù

 

chốt tất cả các cánh cửa

làm bạn với con tò vò nơi vệt nứt bức tường

không hiểu tò vò ra vào bằng cách nào để xây tổ xinh xinh

cõng về từ đâu đất nâu vàng mịn dẻo

âm thanh vù vù bên tai tôi đáp lại

 

đôi khi tôi nghe làn điệu réo rắt của phong cầm

báo hiệu bắt đầu cuộc trình diễn

tôi lấy cây que gõ xuống nền gạch nhịp nhàng tiếp sức

giàn đồng ca không tên chẳng người lĩnh xướng

 

mỗi sáng thức dậy tôi lại dán mắt vào tường

tổ tò vò to dần gần xinh xinh quả trứng

sự hoàn hảo dạy tôi rằng chẳng có gì phải hốt hoảng la lên

quyền lực nơi đôi cánh êm ru

 

những con tò vò đếch sợ loài vi rút có thể biến dạng hơn ma quỷ

như cỏ dại mọc hai lối mòn

niềm tin cây liềm thành đóa hoa hồng

tôi biết cốc sữa Hồ Gươm thơm tận vòm xanh Sài Gòn yêu thương

 

những vì sao rạng ngời trong trang sách tôi đọc đêm đen

đang tràn qua ngục nhen lên ngọn đuốc

31/7/2021