Chùm thơ Kha Anh Tuấn

618

Nhà thơ Kha Anh Tuấn

 

DÁNG TIÊN

 

Em về, lất phất sợi mưa

Mỏng manh dáng nhỏ ngày xưa đây rồi

Giọt mưa như thể mồ côi

Thấm làn áo mỏng, bồi hồi mà thương

 

Chiều, tôi chọn một góc đường

Chờ em qua phố, mà vương vấn tình

Cứ rằng giữ nét đoan trinh

Nên tôi chờ với bóng mình mà thôi!

 

Thương em sợ tiếng đãi bôi

Vụng câu lục bát, đứng ngồi chẳng yên

Tôi ngồi hứng chút nắng nghiêng

Về hong mái tóc nàng tiên riêng mình.

 

Bao giờ em hết lặng thinh

Bàn tay sẽ ấm khi mình sánh đôi

Ước thì chỉ ước vậy thôi

Ôm câu lục bát và tôi với tình.

 

QUÊN THÔI, CŨNG CHỈ LÀ VU VƠ

 

Bỏ đi, những thứ vu vơ,

Phải đâu vàng đá mà mơ đá vàng?

Lòng người toan tính ngổn ngang,

Sa chân một bước, dở dang một đời.

 

Khóe môi, đon đả buông lơi

Tình tàn sau cuộc dạo chơi đôi lần

Hành trang một gói ăn năn

Không là định mệnh, phải chăng ngu khờ?!

 

Cứ như sương khói, như mơ

Trả bao câu hẹn, đợi chờ, để quên!

Giã từ thôi những lụy phiền,

Tôi về ở chốn bình yên với người.

 

THƯƠNG NGƯỜI CŨNG QUEN

Ở đâu bán nét dịu dàng

Tôi mua tặng để cho nàng làm duyên

Lặng thầm, âu để bình yên

Mà sao vẫn nặng lụy phiền lòng nhau?

Trăm năm mảnh đất bạc màu

Chồn chân, mỏi gối nén đau mà cười

Giật mình đến tuổi sáu mươi…

Tiếng chì, tiếng bấc, thương người thành quen.

Kha Anh Tuấn