Chùm thơ Lê Gia Hoài

742

 

Hạ cháy

 

Tiết cuối cùng đã điểm phải không em

Câu thơ cũ bây giờ ai cất giữ

Trong lòng anh nắng hạ vàng hoang rủ

Kỉ niệm ơ hờ ai đâu dễ quên ai.

 

Hạ cháy khát sắc tím nào phôi phai

Để bằng lăng nũng buồn cơn mưa hạ

Hàng mi ai sao chiều nay rất lạ

Cứ chớp hoài cho dòng lệ tuôn rơi.

 

Tuổi mộng mơ biết về đâu em ơi

Khi mình anh ngơ ngác trong hoài niệm

Gió vờn bay mải mê anh tìm kiếm

Sắc hạ vàng thương nhớ một thời yêu.

 

Tất cả xa rồi còn lại bao nhiêu

Bóng hình em trôi theo dòng phượng cháy

Hạ gần quá nhưng lòng anh chỉ thấy

Cuối chân trời tan tác tiếng ve rơi!

 

Hạ vàng kỷ niệm

 

Có lẽ nào ta sắp phải chia xa

Mùa hạ cháy đã cận kề trong lớp

Chiều tháng năm nắng rực vàng choáng ngợp

Lưu bút trao người biết viết gì đây ?

 

Hạ về rồi ai nói tiếng chia tay

Mà bằng lăng tím bờ mi mắt ướt

Ve ngân vang những thanh âm não nuột

Tiếng trống trường dội nốt khúc ca sầu.

 

Chia tay rồi kỉ niệm biết về đâu

Chỗ ngồi kia xin nhường đàn em nhỏ

Ngày chia li phượng rực trời hoa đỏ

Ghế đá bồi hồi ai nhớ mong ai ?

 

Phải chia tay lòng bao nỗi đan cài

Những bâng khuâng gửi đầy tay tuổi mộng

Ai ngơ ngác giữa sân trường lắng đọng

Để hạ vàng thắp nốt lửa yêu thương.

Tiết học cuối

 

Tiết học cuối cùng thầy lên lớp chiều nay

chẳng phải để dạy các em những bài văn “đã cũ”

mà để nói thêm với các em

về những điều thầy ấp ủ

suốt chín năm trời… trước lúc mình chia tay.

 

Rồi mai đây

các em sẽ như những cánh chim bay

đến những chân trời đầy mới lạ

được thỏa ước mơ khám phá

những điều kỳ vĩ, lớn lao.

 

Nhưng trước tiên thầy vẫn ước ao

các em sẽ trưởng thành như thầy hằng trông đợi

sống có niềm tin ngã rồi biết đứng dậy,

chẳng sợ nhọc nhằn để đi tới thành công.

 

Hãy giữ trong mình lòng  nhân ái bao dung

biết thứ tha cho những điều lầm lỗi

biết yêu thương những mảnh đời u tối

sống thật tâm mình bằng lòng cao thượng vô tư.

 

Rồi các em sẽ trở thành: Những thầy thuốc,kỹ sư,

thành doanh nhân,

là nông dân hay là một người thợ mỏ…

Thì em nhé thầy mong em luôn nhớ

Trao tặng cuộc đời, lửa tự trái tim.

 

Rồi ngày mai… ngày mai…

cuộc đời sẽ đón những khát vọng của các em mang ra biển lớn

dù đi đâu, dù ở phương trời nào

Trên bến sông này có người lái đò vẫn đợi

“người khách” năm nào trở lại báo tin vui.

 

Lê Gia Hoài