Chùm thơ Lê Nhi

59

Tôi thấy một vì sao lung linh hình bàn tay cha thô ráp/ dìu tôi chấp chới đại ngàn…/ kìa mắt mẹ buồn như ngày tôi đi./ hấng giọt nào cũng rỗng cạn cả tháng ba năm ấy!/ xóm làng hiện về mang theo đứa tôi đội mũ nằm thơi thả trên lưng trâu/ tiếng ru quê hắt lên từ đồng cỏ/ cho tôi một lần lạy dòng sông vò võ/ đợi tạ tội phía bia mộ cuộc đời/ tim tôi đang cháy/ ngực tôi đang nóng/ bóng tôi mênh mang cuối trời giãy giụa một cơn mơ.

Nhà thơ trẻ Lê Nhi 

TẠ TỘI 

 

Cõng tôi tạ tội trước làng

Móng chân tõe bấm toạc đời cơ cực

Tóc mẹ

Lưng cha

Vàng nơi tròng mắt

À ơi chiếu nôi bằng dãy cơn mơ

 

Tôi thấy tuổi mười hai

Xóm thôn cũ hút trong câu thơ mộng mị

Cút côi bóng tôi treo lênh khênh đèn phố

Phiên chợ chiều nay quẫn một tiếng rao

 

Xin mua mớ thảnh thơi bên vũng đồng gặt vội

Tôi sẽ gom ngày lênh đênh đổi lời ru chấp chới

Đồng khô cỏ rạc mất mùa

 

Khoác lên mình chiếc lilen bột trắng

Hài lòng cuộc viếng thăm từ giấc chiêm bao gầy rộc

Bày biện bữa tiệc tuổi thơ thịnh soạn bên con diều

ẵm tôi. 

 

ĐÔI CHÂN

 

Đứng dậy mà đi

Hỡi đôi chân bằng gỗ

 

Chiếc xe lăn im lặng

Phía đêm đen đỏ cây nến cuối đường

 

Tôi là một đôi chân gỗ

Chôn đám thịt bốc mùi dưới huyệt mộ sau cú ngã đời

Tìm mình di trú trong khu rừng thẳm

Tiếng con thú hoang giãy lên

Gầy rộc vũng tôi

 

Nắp đôi chân cứng ngắc vào hõm đùi

Trệu trạo tập đi như ngày mẹ đón

 

Tôi sẽ bắt đầu với cuộc hành trình bằng đôi chân không da không thịt phía mặt trời non

 

ẢO ẢNH

 

người đàn bà trong mơ chọn cho mình cái chết

bằng lọ thuốc màu xanh

 

chiếc dạ dầy gào lên đau đớn

xin hãy cho tôi nhìn con mình

bằng phút giây còn lại

 

tôi thấy một vì sao lung linh hình bàn tay cha thô ráp

dìu tôi chấp chới đại ngàn…

 

kìa mắt mẹ buồn như ngày tôi đi.

hấng giọt nào cũng rỗng cạn cả tháng ba năm ấy!

 

xóm làng hiện về mang theo đứa tôi đội mũ nằm thơi thả trên lưng trâu

tiếng ru quê hắt lên từ đồng cỏ

cho tôi một lần lạy dòng sông vò võ

đợi tạ tội phía bia mộ cuộc đời

 

tim tôi đang cháy

ngực tôi đang nóng

bóng tôi mênh mang cuối trời giãy giụa một cơn mơ.

 

LÊ NHI