Chùm thơ Lê Thanh Hùng

453

 

 

Em chèo xuồng bán quán trên sông

 

Đêm lặng lẽ, dòng sông lơ đễnh

Tiếng chèo khua, con nước triều lên

Cơn say giấc mơ tình em đến

Ngọn đèn khuya, xuồng quán bập bênh

Trời cầm động (*), thuyền về bến chật

Bạn giữ ghe, ngồi nhậu bèo nhèo

Không đi biển, tiền đâu dư dật

Chỉ nhậu mồi cóc, ổi, dưa leo

                        

Biết như vậy, sao quán buồn ế ẩm

Em lơi chèo, len lách đám dây neo

Nghe cô quạnh bến đời xa thẳm

Chuyện áo cơm, biển động ngặt nghèo

                         

Thuyền anh ghé tránh cơn tố bấc

Xao xác chiều, nhợt nhạt vầng trăng

Còn nguyên dáng em chèo tất bật

Bến sông xưa, mờ tỏ nhọc nhằn …

                        

Nghe trống vắng, điều gì còn lại?

Khỏa lấp dần, bao nỗi riêng tư

Tuổi xuân muộn, một thời con gái

Nhịp chèo đưa, lần lữa, chần chừ …

                                           IV-16

______

(*) Cầm động: Mùa biển động dài ngày

Dù sao ta cũng cám ơn em

Cùng dưới nắng mặt trời, nhưng ánh sáng mỗi nơi, mỗi khác

Chỉ trong màn đêm, mọi thứ mới như nhau

Em cắc cớ lấy màu đen tô lên bảng đen bỏng rát

Giũ sạch tình anh tướp mướp cũ nhàu

*

Trong thinh không, dường như chấp chứa lời dối trá

Con mắt nhìn, lơ đễnh bóng tà huy

Ánh nắng cuối ngày, lướt qua bao người quen, kẻ lạ

Chấp chóa dòng trôi, chất chứa ngậm ngùi

*

Thao thức cuốn quẩn quanh, đêm mộng mị

Giấc mơ hoa, đắm đuối tiếng thở dài

Tiếng hát đong đưa, lời ca cũ kỹ

Khóc chuyện tình buồn, chìm đắm một mai …

Chuyện cũ rích, sao cứ thương vay khóc mướn

Không lẽ thất tình bây giờ, ghê gớm hơn cả ngày xưa

Lan man trôi đi bao điều hoang tưởng

Quạnh quẽ chân cầu, đâu tiếng đò đưa

Cây cầu mới xây trên dòng sông muôn năm cũ

Con nước ròng, xuôi cạn kiệt về đâu?

Con thuyền xưa, cánh buồm trắng phất phơ

Ngọn đèn đường bừng sáng tỏa xa, sao không sáng được dưới chân cầu

Chuyện đời đã biết, hiểu hay không cũng mặc nhiên thừa nhận

Bởi giải tỏa chuyện này, vướng víu đến chuyện kia

Thôi dĩ vãng, quăng một quãng đời lận đận

Gian khó qua rồi, cám ơn mình ta đã sẻ chia …

Thuyền giấy

 

Em trở về

Sống lại

Một chiều mưa

Chờ quang tạnh

Thả trôi

Con thuyền giấy

Con mương cũ

Sao còn nguyên như vậy?

Thuyền giấy

Bây giờ

Cũng mắc cạn

Khúc cua xưa

Lặng lẽ chiều Phan Thiết

 

Cơn tố bấc

Xô nghiêng

Chiều Phan Thiết

Sóng vô tình

Lặng lẽ

Cuốn bờ em

Nước mắt rơi

Chập chờn

Đêm giã biệt

Ba mươi năm

Còn thấm đẩm

Quanh rèm …

 Lê Thanh Hùng