Chùm thơ Lê Viết Khôi

90

 

Màu loan tím hạ

 Chiều loang tím dẫn em về lối hạ
Rắc thêm hương mùi mạ nhớ vô cùng
Ký ức thời hoa nắng vẽ hình dung
Ve hút gió chao nghiêng cành phượng vỹ

 Trang nắn nót rêu phong lời nhật ký
 Như vô tình mùi vị mực lên men
Em về đâu cho nắng hạ tìm sen
 Tay vuột mất con dế mèn than thở

Rượt thời gian hỏi từng trang sách vở
Hoa học trò gợi nhớ nét vô tư
 Áo dài ơi tìm lối hạ răng chừ
Tình áo trắng đổi ngôi màu loang tím.

Tác giả Lê Viết Khôi

Thời gian

Thời gian xưa thật là xưa

 Bình minh thức dậy mới vừa sớm mai

Thời gian biến tấu tàn phai

Chảy tan hoài niệm ra ngoài không gian

 

Lửa thiêu vỗ nhịp mưa tràn

Ngửa tay thái cực đếm càn khôn xanh

Thời gian quá khứ để dành

Bóng chim dĩ vãng mỏng manh tơ trời

 

Xa dần chiếc áo mùa phơi

 Phù du ngoảnh mặt đo lời câu kinh

 Vỡ tan nấm mộ chày kình

 Ẩn sau bờ vực vô minh nhịp nhàng

 

 Ta còn đây chút đa mang

Câu thơ lấp lửng là ngàn thu sau

Hình dung ngày đã phai màu

Thời gian phía trước nhớ đâu đường về.

 

Ngày biển xa em

 

 Em có về ngang biển nhớ mênh mông

Cơn sóng giận ngập tràn đông buốt giá

Biển rồi quên theo dấu tình mặc cả

Mắt nhìn theo mòn mỏi nắng đông về.

 

Biển gọi em cuồn cuộn gió lê thê

Dấu chân cát bên lề trăng thắp muộn

Bờ vai nhỏ tháng ngày như chùng xuống

 Em xa rồi mưa tủi ướt đời nhau.

 

Biển xa em đông nắng chợt phai màu

Hoang ghế đá dế mèn ru cỏ dại

Gió hẹn mây ngập ngừng trăng trở lại

Bên phiến buồn mặc khải nhạc trăm năm.

 

Biển xa em ngày giá rét lạnh căm

Xin chút nắng để hong tình trăn trở

Trăng mùa cũ trả em về muôn thuở

Lạnh môi cười ngày ấy biển xa em.

 Lê Viết Khôi