Chùm thơ Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11

783

(Vanchuongphuongnam.vn) – Kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, nhiều nhà thơ là giáo viên đã gửi bài về Ban Biên tập Văn chương phương Nam để thể hiện tấm lòng Tôn sư trọng đạo theo truyền thống của người Việt, và sự tri ân đối với thầy cô – những người đã cống hiến cho sự nghiệp trồng người. BBT Vanchuongphuongnam.vn trân trọng giới thiệu chùm thơ viết về ngày Nhà giáo Việt Nam đến với bạn đọc.

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng

Cô giáo dạy văn

Dạy Kiều từ thuở tóc xanh

Đến hoa râm vẫn trong lành giọng cô

Tiếng kêu đứt ruột liễu bồ

Mỗi lần giảng nước mắt khô lại duềnh

Kiều xưa ân trả nghĩa đền

Học trò cô lẽ nào quên ơn người?

Dưỡng cành héo được hoa tươi

Lọc đau khổ lấy nụ cười sáng trong

Học văn đâu chỉ thuộc lòng

Những lời cô giảng thấm trong máu rồi

Của tiền nước chảy mây trôi

Chữ nhân chữ nghĩa lắng bồi phù sa…

Hiến chương em đến thăm nhà

Ấm lòng – cô vẫn ngân nga câu Kiều!

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Mai trong giờ lên lớp

Nguyễn Ngọc Mai

Dâng thầy cô trọn miền quà thảo thơm

Mừng ngày lễ hội thầy cô
Vạn lời chúc, ngàn lời thơ dâng  thầy
Gió Đông se ngọn hồng say
Sưởi lòng Người ấm những ngày giá băng

Ríu ran lời chúc kính thăm
Ngân vang câu hát quện vần nết na
Điểm 10 em kết thành hoa
Dâng thầy cô trọn miền quà thảo thơm

Nhà thơ Thanh Tâm

 Thanh Tâm

Về trường cũ

Trở về trường cũ sáng nay

Nghe bao thương nhớ dâng đầy ngày xưa

Xòe tay che vạt nắng thưa

Mắt cay nồng thắm đong đưa nghĩa tình

 

Sân trường chợt thoáng lặng thinh

Hình như đếm bước chân mình nôn nao

Quặn tim nỗi nhớ dâng trào

Niềm vui vang vọng xôn xao gọi mời

 

Phượng hồng trút lá rơi rơi

Thoảng trong đôi mắt những lời nhớ thương

Nở hoa trang sách, xưởng trường

Luyện rèn nghề giỏi sáng tương lai mình

 

Nắng mưa chốn cũ nặng tình

Hành lang, ghế đá lặng thinh chao buồn

Bảng đen lắng đọng sầu tuôn

Lớp học hoài niệm vui – buồn rưng rưng

 

So chân nhịp bước ngập ngừng

Lặng nhìn trường cũ chưa từng muốn quên

Lối mòn lá vẫy gọi tên

Nhớ thương vương vấn chông chênh lối về.

Nhà thơ Mạc Tường Vi

Mạc Tường Vi

Có những chuyến đò ngang

Giật mình trong tiếng ve trưa

Đặt im lặng xuống

Nghe mùa gọi vang

Gửi thầy một nắm

Hạ sang

Gửi cô một vốc nắng vàng

Vòm cây

Bút mực như ở đâu đây

Bỗng nhiên

Văng vẳng tiếng thầy bên tai

Chân trời to

Sải cánh bay

Chuyến đò năm ấy

Thân gầy chèo đưa

Lời như mang cả nắng mưa

Gieo vào trò

Để cho mùa xanh lên

Bầu trời

Trang giấy

Thần tiên

Đò đưa lớp lớp qua miền tuổi thơ

Chèo qua sông những ước mơ

Con đò đứng lặng!

Bạc phơ mái đầu!

Nhà thơ Nguyễn Hữu Phú

Nguyễn Hữu Phú

Yêu sao những giờ học ở Song Tử Tây

yêu sao những giờ đọc

trong giờ học đánh vần

giữa đảo trùng dương sóng

đọc rõ đều vang vang

 

yêu sao từng con chữ

non nớt bàn tay ngoan

từng nét em nắn nót

thẳng tắp đều dọc ngang

 

yêu sao những nụ cười

hồn nhiên giữa phong ba

mầm xanh đầy sức sống

kiên cường giữa đảo xa

 

yêu sao tiếng dạ thưa

hiền ngoan chăm lễ phép

yêu sao những giờ học

nắng gió Song Tử Tây.

Nhà thơ Nguyễn Công Khanh

Nguyễn Công Khanh

Cô giáo vùng cao

Dãi dầu cô giáo vùng cao

Nhặt từng mầm trẻ ươm vào tương lai

Từng ngày phấn vỡ bụi bay

Gian nan gùi chữ dáng ai hao gầy

Vắt sức cho chữ trò đầy

Thương bao gian khó tháng ngày tuổi xuân

Em như cô gái thiên thần

Lòng tôi kính trọng gửi vần thơ yêu

Nhà thơ Phùng Hiệu

Phùng Hiệu

Hai mươi năm – Một mái trường                                                       

 Tôi trở về thăm lại mái trường xưa

Dáng dấp quê hương loáng màu ngói đỏ

Tuổi thơ đi qua, mái trường còn đó

Ẩn hiện trong tôi những kỉ niệm không nhòa!

 

Vẫn con đường Phú Ngọc – Một thời xa…

Vẫn cánh hoa khoe mình trong nắng hạ

Vẫn tiếng ve gọi mùa trên khóm lá

Vẫn sân trường quen thuộc tuổi mười lăm

 

Gặp lại thầy mái tóc đã hoa râm

Và cô tôi – Ôi mái đầu đã bạc

Nỗi xúc động lăn tròn qua ánh mắt

Hai mươi năm, ngày đó… bây giờ…

 

Ôi La Ngà – Thuở ấy buổi hoang sơ

Nhộn nhịp hôm nay đón chào bao thế hệ

Tự hào quá! Mái trường hai thế kỉ…

Trang bị cho tôi những kiến thức vào đời

 

Xin cám ơn thầy bằng nỗi nhớ khôn vơi

Cám ơn cô như tấm lòng người mẹ

Hai mươi năm – Những quãng đường tuổi trẻ

Từ mái trường – Cuối cấp – Tiễn người đi…