Chùm thơ Nguyễn Nhã Tiên

843

Nhà thơ Nguyễn Nhã Tiên

 

Tiễn một mùa đông qua núi                               

Ngọn gió tiễn mùa đông qua núi

gom lá vườn chiều tôi đốt

tiễn ngày đi

lúa đã lên đòng tiễn cánh đồng con gái

tháng giêng quên, tháng giêng nhớ xuân thì

 

Võng thanh xuân treo đầu cành thương nhớ

sợi tóc lòa nhòa như cọng khói vòng vo

chút bấc ngọt ngào giữ trong ngực áo

thổi lay phay từng gương mặt mơ hồ

 

Ngày đã tắt và ngày hóa khói

cánh thời gian  mây trắng bầy đàn

bay như thể những linh hồn trẫy hội

kéo nhau về náo nức cả không gian

 

Tôi đã trót lòng mòn ngõ nhỏ

rong rêu vô tình cứ thỏa sức mà xanh

má em đỏ trong giấc mơ củi lửa

bấy của tin tôi góp nhặt để dành

 

Ừ, thì gió tiễn mùa đông qua núi

tôi lại tiễn tôi thêm một lần chiều

những giấc mơ có bao giờ kết cuộc

mai em về, nhớ nhé một tình yêu.

 

Đà Nẵng mình tôi

* Tưởng nhớ Sách thân yêu

Và tôi ở chỗ ngày qua em ở

phía Sơn Trà đỉnh núi vẫn mây bay

sông Hàn vẫn trôi

tôi thì ngồi lại

nước xa xăm câu chuyện kể ngàn ngày

 

Đà Nẵng bây giờ em không có mặt

biển sóng mồ côi

thơ dại lũ còng

cát vẫn trắng những chiều đầy môi mắt

thiếu một vai gầy phố xá mênh mông

 

Mùa xuân rồi mơ

mùa hạ rồi trông…

lối Cổ viện đường quen hoa sứ nở

tôi đang ở nơi ngày xưa em ở

chuyện ngày qua thành cổ tích ven sông

 

Một ít công viên một ít hoàng hôn

ít ráng đỏ chiều mang về từ núi

gom góp đốt cho bài thơ lên khói

có em về Đà Nẵng bớt mình tôi. 

 

Khúc ca của người giữ sông

         Em nuôi niềm tin được chưng cất bởi chớp bể mưa

nguồn. Gọi một tiếng vang vang nghe đại ngàn núi vọng.

Hạt giống nào vãi ra từ lồng ngực sẽ bội thu mang về vô

vàn trĩu hạt thơm hoa. Mẹ sinh em ra làm con gái của

phù sa. Không nên nổi xanh dâu mơ gì vàng kén. Hãy đốt

cháy mình một tình yêu tận hiến. Những câu thơ hồi âm

vô tận sẽ chảy về.

 

        Ngày đi qua bao con đường gập ghềnh, bao con

 đường thênh thênh, bao con đường siêu nhiên mỏi bàn

chân bước. Chẳng có hư vô nào  hao mòn  trí nhớ. Nơi

tôi chờ em vĩnh viễn một quê nhà. Ở đó tình yêu , thời

gian, đêm ngày bốn mùa trổ hoa. Những đôi môi sắt son

khắc vào núi đá. Sinh nở đàn con Vọng phu, Trống mái

… Truyền thuyết gieo vào giấc mơ hàng triệu triệu vì sao

lấp lánh chân trời.

 

         Con mắt xanh thế giới sẽ xanh rờn. Mưa xanh, nắng

xanh, hạnh phúc xanh,  cả khổ đau cũng xanh xanh  hoài

vọng. Em rồi sẽ ngồi  chỗ mẹ ngồi ngày xưa ru con như mẹ

từng ru tôi huyền thoại. Câu ca dao lạ lùng lộng lẫy dòng

sông thi sĩ, bát ngát sử thi trôi đến vô cùng. Mưa còn trong

mây đã thấm đất lành. Yêu còn trong ngực đã xây thành

khát vọng. Sao trời không xa, sao trời trong mắt đẹp, huyền

 nhiệm như loài ngọc khoáng lung linh thắp sáng môi người.

 

         Một tặng vật tình yêu linh thiêng hướng tới vô cùng.

Vượt qua, vượt qua…đá mòn sông cạn. Vượt qua, vượt qua

bãi bờ hữu hạn, nuôi dưỡng những giọt huyết thanh hồng

hào lãng mạn. Chân đặt lên đường chân trời con mắt ngó

đầu non. Có thần khải nào đâu mà bát ngát tâm hồn.  Ăn

trái mít non nhớ người phương biển (*)

 

         Ngày xanh thế  làm thế nào yêu hết. Gió xanh đường,

 đường xanh tóc, tóc xanh mây. Mẹ tôi ngồi bên dòng sông

 truyền thuyết. Đầu nguồn soi quầng ráng ửng sắc chiều.

Bỗng nghe dòng sông cất lên vô vàn tiếng gọi. Lời nước

nghìn năm biêng biếc nỗi niềm. Bồi – lở, hợp – tan có bao

 giờ lặng yên chuyển dịch. Hãy tin vào sông rồi sông sẽ

dẫn đường.

                                                                             Nguyễn Nhã Tiên