Chùm thơ Phạm Ánh

131

Nhà thơ Phạm Ánh

Về bến xưa

Đôi khi tìm nắng trong mưa

Tìm dịu ngọt giữa cay chua giận hờn

Biển khơi sao cạn nỗi buồn

Nghìn trùng dáng núi mỏi mòn nỗi đau.

 

Lơ ngơ râu tóc ngã màu

Đã “tri thiên mệnh” còn câu mây trời

Vụng về đành vậy em ơi

Dẫu vô tích sự vẫn người yêu thương.

 

Tìm trong nắng gió tha hương

Một chiều bình lặng mảnh vườn chân quê

Cánh cò khẽ chạm bờ tre

Em ơi nỗi nhớ anh về bến xưa.

6/2009

 

Nhớ về thăm nội nghe con

Nhớ về thăm nội nghe con

Ruột rà nắm đất bên vườn buồn hiu

Vía hồn còn mất  nơi  đâu

Mà nghe hình bóng  nặng sâu bên lòng

 

Nội con cặm cụi trên đồng

Nuôi ba hạt gạo  mưa đông nắng hè

Mót từng trái khế trái me

Mồ hôi ướt cả bóng  quê  rã chiều

 

Cả đời cực nhọc chắt chiu

Tấm thân mưa nắng khổ nghèo đeo mang

Thầm mong đất cát bình an

Nội con  yên giấc  bên  hàng dừa ru!

10/3/2016

 

Về  Phù Cát  

Nắng vàng trải nhẹ bờ sông

Tôi về  Phù Cát  nghiêng lòng gió lay

Lối vườn  bưởi đã trĩu cây

Hàng cau trước ngõ xanh ngày đơm hoa.

 

Thềm sân  ríu rít đàn gà

Ngậm ngùi  bóng mẹ  lần qua bốn mùa

Ruộng vườn xanh tận ngày xưa

Mẹ già đã khuất như chưa … vẫn còn.

 

Hạt mưa thổn thức lối mòn

Từ sông ra biển từ nguồn ra sông

Ngàn xưa  gạn đục khơi trong

Quê hương như chảy vào lòng ngàn sau!

 

Xanh rêu

Vịn thơ nhúc nhích nỗi buồn

Em chưa  mười mấy mà rằm đi đâu

Dẫu cày cho cạn kiếp trâu

Cũng không nhẹ bớt bể dâu đời mình!

 

Chiều nghiêng  sông cạn lặng thinh

Khế chua sung chát chút tình lá chanh

Khói sương một thoáng mỏng manh

Thương ai mót nắng đầu cành đong đưa!

 

Lặng buồn tìm với xa xưa

Biết còn nỗi nhớ em vừa gặp tôi

Ngàn xưa  áo bạc nón cời

Tìm đâu ánh mắt thương người xanh rêu!

 

P.A