Chùm thơ Phùng Hiếu

616

Nhà thơ Phùng Hiếu

Khác!

 

Mỗi cơn mưa mỗi khác

Không giống nhau em à?

Như em từng ngồi hát

Một bài mà khác xa

..

Những người đi rồi đến

Cũng khác nhau em à

Có khi chờ đợi mãi…

Còn hơn lời ba hoa

..

Khói thuốc ngày em hút

Quyện vào sương ban chiều

Hoàng hôn vừa khép mắt

Chạnh thấy lòng cô liêu

..

Những nỗi đau cũng khác

Nên khói thuốc xoay vòng

Có khi cay vào mắt

Em nhủ lòng:” Khóc đâu!”

..

Em tỏ ra mạnh mẽ

Thật ra em yếu mềm

Bởi mỗi người mỗi khác

Ai phơi đời tênh hênh?

 

Về quê ngoại

..

Về quê vắng một con đò

Bến xưa thềm cũ câu hò còn vương

Đèo cao con dốc mù sương

Quê nhà cũng hoá vô thường lạ quen

..

Xóm xưa giờ ngập ánh đèn

Đâu còn đom đóm trăng nghèn nghẹn đau

Lối xưa giờ mất hàng cau

Dây trầu khô héo đã bao năm rồi?

..

Bóng dâu chỗ ngoại hay ngồi

Con tằm hoá bướm xa xôi mất rồi

Về quê lạc giữa chân đồi

 Giật mình chợt thấy tôi ngồi… với tôi.

 

Hong…

..

Em về hong tóc cho khô

Hong sương cho mỏng sóng xô mặc đời

Em về hong lại nụ cười

Giòn tan như thuở đôi mươi má hồng

.

Về hong đò cũ ven sông

Đò đi mấy bận long đong kiếp người

Bến nào bến của em tôi?

Để em neo đậu hết đời nhấp nhô

 

Phố nhớ

.

Cổ Ngư ơi ta về với phố

Mặt Hồ Tây lẳng lặng như tờ

Mùa hoa sữa còn chưa thơm ngát

Hay một mình ta thấy bơ vơ

..

Ta trầm mặc phố xưa trầm mặc

Tiếng chân ai gõ nhịp bên thềm

Ta tỉnh giấc giữa cơn mưa vội

Tình treo trên mái ngói rong rêu

.

Ta lữ khách dừng chân chiều vội

Ký ức xưa bất chợt ùa về

Ba sáu phố giờ thêm phố mới

Phố rất buồn- phố nhớ em ơi!

Phùng Hiếu