Chùm thơ Tháng Chín của Châu Thạch

99

 

THÁNG CHÍN 2021! 

 

Tháng chín vừa về trời nóng chưa mưa 

Đường trước ngỏ hai đầu phong tỏa 

Con Covid ngoài kia rình khắp ngả 

Lưỡi hái tử thần xục xạo ngày đêm 

 

Tháng chín về sầu lại sầu thêm 

Bến chia ly không một ai đưa tiễn 

Người ra đi giống như làn hơi biến 

Tro trở về trong chiếc hũ buồn thiu 

 

Tháng chín về, tháng chín hắt hiu 

Người lây lất chờ miếng cơm từ thiện 

Phố lạnh lẽo cửa lầu cao khép kín 

Cây bên đường trở giấc gió than van 

 

Chuông nhà thờ tháng chín vọng không gian 

Kinh cầu nguyện chìm trên sông sao sáng 

Cả nhân loại trên con tàu mắc cạn 

Tháng chín hai ngàn hai mươi mốt đau thương! 

               

               

MƯA KHUYA THÁNG CHÍN 

                 

Nửa khuya ngoài trời mưa tháng chín 

Nằm trong phòng kín nhớ trăng thu 

Gió rít như là đạn pháo rít 

Lại nhớ giao tranh buổi mịt mù. 

 

Tháng chín đêm khuya trời gió mưa 

Lòng ta lại nhớ chuyện xa xưa 

Mùa thu năm ấy trăng thu vỡ 

Em đã đi xa biệt bến bờ! 

 

Từ ấy mỗi mùa thu lá bay 

Đêm mưa tháng chín cuối thu gầy 

Ta nằm thao thức đan thương nhớ 

Gối những u sầu nặng cánh tay 

 

Còn chẳng bao lâu sẽ rét đông 

Người ơi có tái ngộ hay không 

Hồn ta đã đợi vàng khô lá 

Mùa đã còn đâu ánh nắng hồng!         

 

THÁNG CHÍN THÈM! 

 

Đầu tháng chín, vào thu, trời se lạnh 

Gọi nhà thơ Lê Đình Hạnh, biệt tăm 

Thèm cà phê, không có bạn, thôi nằm 

Bỗng thấy nhớ, nhớ ngôi nhà thời trẻ. 

 

Ngoài kia mưa, ừ thì mưa, rất nhẹ 

Sao lòng ta cứ tưởng, tưởng lê thê 

Đem tấm hình kỷ niệm, nhìn tái tê 

Ôi Quảng Trị! đau! đau dòng ký ức! 

 

Xưa tháng chín, cả một thời náo nức 

Nhà thênh thang, ấm tiếng bạn bè thân 

Ước chi nay ta có lại một lần 

Dăm ba đứa nằm chung giường, đàn hát. 

 

Nay nhìn lại, ảnh ngôi nhà tan nát 

Nghe tiếng mưa, từ cố xứ trôi về 

Lại thấy thèm, thèm lắm ly cà phê 

Không có bạn, sầu thôi mưa tháng chín! 

 

 Châu Thạch